Nhập vai Uy-lít-xơ kể lại cảnh nhận mặt ấy – Văn mẫu vip

Đề bài: Nhập vai Uy-lít-xơ kể lại cảnh nhận mặt ấy

Bài làm

Vừa trở lại nhà, ta đã thấy một cảnh tượng hãi hùng diễn ra trước mắt. Ở đâu ra có nhiều kẻ đến cầu hôn Pê-nê-lôp – người vợ yêu quý của ta thế này ? Hẳn là chúng thủ đoạn muốn chiếm đoạt gia tài và phá vỡ mái ấm gia đình ta. Còn Pê – nê-lôp vợ ta đâu rồi ? Hai mươi năm trời xa cách, ta muốn đến ngay bên nàng và nói rằng : Hỡi Pê-nê-lôp thân yêu, ta là Uy-lít-xơ – người chồng đã trải qua bao nhiêu biến cố và sóng gió bên ngoài nay đã trở về với nàng rồi đây !

Nhưng khoan, làm thế nào để ta lọt được vào ngôi nhà bây giờ? Không biết cuộc sống của nàng bây giờ ra sao rồi? Ta sẽ hóa thân làm một kẻ hành khất, thành một trong những kẻ đến cầu hôn nàng. Tất cả những kẻ khác sẽ phải chết dưới tay ta vì mưu đồ đến đây để phá hoại gia đình của ta. Lũ đầy tớ phản chủ cũng sẽ bị trừng phạt thích đáng. Ta sẽ trở về là Uy-lít-xơ của hai mươi năm về trước.

Sau tổng thể, ta đã thắng lợi. Màn cầu hôn lúc này chỉ còn lại một mình ta. Nhũ mẫu Ơ-ri-cle và con trai yêu quý Tê-lê-mác đã nhận ra cha nó. Nhũ mẫu Ơ-ri-cle hiền thảo đã báo cho nàng biết sự quay trở lại của ta. Nhưng tại sao nàng lại không vui mừng, không chạy ngay đến để nghênh tiếp người chồng sau bao năm xa cách của mình ? Phải chăng nàng đã quên mất Uy-lít-xơ này rồi ? Thái độ lạnh nhạt của nàng khiến tim ta đau thắt. Ta không thể nào chạy lại ôm chặt lấy nàng như một người chồng trở lại với vợ sau hai mươi năm dạt dẹo và trải qua bao sóng gió bên ngoài. Trong ngực kia của nàng là một quả tim bằng sắt ư ? Sao nàng cứ lạng lẽ, nàng chẳng nói gì với ta ? Ta cũng không thể nào gượng ép nàng được. Chuyện vợ chồng, chuyện mái ấm gia đình là chuyện rất thiêng liêng. Hẳn là nàng còn đang do dự điều gì đó. Vậy mà ta cứ nghĩ, nàng sẽ chạy lại ngay bên ta, đưa bàn tay lên sờ vào khuôn mặt thân quen mà bao lâu nay nàng không được nhìn thấy. Con trai ta – Tê-lê-mác đã lên tiếng trách móc mẹ nó :
– Mẹ ơi, mẹ thật tàn khốc, và lòng mẹ gian ác quá chừng ! Sao mẹ lại ngồi xa cha con như vậy, sao mẹ không đến bên cha, vồn vã hỏi han cha ? Không, không một người đàn bà nào sắt đá đến mức chồng đi biền biệt hai mươi năm nay, trải qua bao nỗi gian lao, giờ đây mới quay trở lại xứ sở, và lại hoàn toàn có thể ngồi cách xa chồng như vậy. Nhưng mẹ thì khi nào lòng dạ cũng rắn hơn cả đá .
Sau lời ấy, ta càng đớn đau hơn. Tình yêu của ta đang ở ngay trước mắt nhưng ta không thể nào trạm được vào trái tim nàng. Không, nhất định nàng sẽ nhận ra ta thôi. Vì ta là uy-lít-xơ, một thực sự không thể nào chối cãi, có thần linh sẽ làm sáng tỏ mọi chuyện. Không ngờ, sau lời đó của Tê-lê-mác, nàng thận trọng đáp :
– Con ạ, lòng mẹ kinh ngạc quá chừng, mẹ không sao nói được một lời, mẹ không hề hỏi han, cũng không hề nhìn thẳng mặt người. Nếu quả thực đây chính là Uy-lít-xơ, giờ đây đã trở lại, thì con hoàn toàn có thể tin chắc rằng thế nào cha con và mẹ cũng sẽ nhận được ra nhau một cách thuận tiện, vì cha và mẹ có những tín hiệu riêng, chỉ hai người biết với nhau, còn người ngoài không ai biết hết .
Đúng vậy. Lời nói của Pê-nê-lôp khiến ta giật mình. Những bí hiểm của ta và nàng đúng là không có một ai biết ngoài thần linh. Giờ thì ta hiểu vì sao nàng chưa đối xử với ta như một người vợ so với chồng sau hai mươi năm biền biệt xa cách. Ta không trách nàng. Quả tim sắt đá của nàng thật đáng khâm phục. Nhất là khi ngoài kia có biết bao nhiêu kẻ đang muốn sửa chữa thay thế ta trong ngôi nhà này, biết đâu có kẻ trá hình ta đến đây để lừa nàng, nếu nàng cả tin, chẳng phải mái ấm gia đình ta sẽ tan nát sao ?
Dù Tê-lê-mác đã tin yêu và nhận ra đây là người cha anh hùng và kính yêu của mình, nhưng Pê-nê-lôp vẫn vậy. Nàng vẫn lạnh nhạt như vậy, khiến tâm lý ta như lửa đốt. Nhưng dù thế nào, ta vẫn luôn tôn trọng cách hành xử của nàng. Ta tin rằng, bên trong quả tim sắt đá kia là một tâm hồn luôn thanh khiết và đủ trí tuệ để phân biệt mọi chuyện đúng sai, thật giả. Ta tạm đứng lên đi tắm, để thoát khỏi bộ dạng của một kẻ hành khất đến đây cầu hôn nàng .

Ta trở lại và ngồi trước mặt nàng, trên chiếc ghế bành ban nãy. Nàng vẫn giữ thái độ lạnh nhạt như thể ta là người khách lạ. Làm thế nào để hoàn toàn có thể chạm được vào trái tim sắt đá kia của nàng ? Bất chợt, nàng nói với nhũ mẫu Ơ-ri-cle :
– Vậy thì, Ơ-ri-cle ! Già hãy khiêng chiếc giường chắc như đinh ra khỏi gian phòng vách tường vững chắc do chính tay Uy-lít-xơ xây nên, rồi lấy da cừu, chăn và vải đẹp trải lên giường .
Chiếc giường của ta ? Làm sao hoàn toàn có thể nào vận động và di chuyển được nếu không có sự trợ giúp của thần linh ?
– Nàng ơi, nàng vừa nói một điều làm cho tôi chột dạ. Ai đã xê dịch giường tôi đi chỗ khác vậy ? Nếu không có thần linh trợ giúp thì dù là người tài năng nhất cũng khó lòng làm được việc này. Nếu thần linh muốn xê dịch đi thì dễ thôi, nhưng người trần dù đang sức người trẻ tuổi cũng khó lòng lay chuyển được nó. Đây là một chiếc giường kì quặc, kiến trúc có điểm rất đặc biệt quan trọng, do chính tay tôi làm lấy chứ chẳng phải ai. Nguyên trong sân nhà có một cây ô-liu lá dài ; nó mọc lên, khỏe, xanh tốt và to như cái tột. Tôi kẻ vạch gian phòng của vợ chồng mình quanh cây ô-liu ấy, rồi xây lên với đá tảng đặt thật khít nhau. Tôi lợp kĩ gian phòng, rồi lắp những cánh cửa bằng gỗ liền, đóng rất chắc. Sau đó tôi chặt hết cành lá của cây ô-liu, cố đẽo thân cây từ gốc cho thật vuông vắn rồi nảy đường mực, làm thành một cái chân giường, và lấy khoan khoan lỗ khắp xung quanh. Tôi bào tổng thể những bộ phận đặt trên chân giường đó, lấy vàng bạc và ngà nạm vào trang trí, và sau cuối tôi căng lên mặt giường một tấm da màu đỏ rất đẹp. Đó chính là điểm đặc biệt quan trọng mà tôi vừa nói với nàng. Nhưng nàng ơi, tôi muốn biết cái giường ấy hiện còn ở nguyên chỗ cũ, hay đã có người chặt gốc cây ô-liu mà dời nó đi nơi khác .
Đây cũng là bí hiểm riêng chỉ có hai vợ chồng ta biết. Tại sao nàng lại bảo nhũ mẫu Ơ-ri-cle chuyển dời chiếc giường đó đi được ? Phải chăng đã có kẻ thay ta vận động và di chuyển nó rồi ? Pê-nê-lôp vợ ta, hãy cho ta biết đi, lòng ta đang rất bồn chồn, lo ngại. Và không để ta đợi thêm phút giây nào nữa. Nàng bèn chạy ngay lại, nước mắt chan hòa, ôm lấy cổ ta, hôn lên trán ta và nói :
– Uy-lít-xơ ! Xin chàng chớ giận thiếp, vì lâu nay chàng vẫn là người nổi tiếng khôn ngoan. Ôi ! Thần linh đã dành cho hai ta một số phận xiết bao cay đắng, vì người ghanh tỵ ta, không muốn cho ta được sống vui tươi bên nhau, cùng nhau hưởng niềm hạnh phúc của tuổi thanh xuân và cùng nhau đi đến tuổi già đầu bạc. Vậy giờ đây, xin chàng chớ giận thiếp, cũng đừng trách thiếp về nỗi gặp chàng mà thiếp không âu yếm chàng ngay. Thiếp luôn luôn thấp thỏm có người đến đây, dùng lời đường mật đánh lừa, vì đời chẳng thiếu gì người xảo quyệt … Giờ đây, chàng đã đưa ra những chứng cớ rành rành, tả lại cái giường không ai biết rõ, ngoài chàng với thiếp và Ác-tô-rít, một người thị tì của cha thiếp cho khi thiếp về đây, và sau đó được giữ cửa gian phòng vách tường bền vững và kiên cố của tất cả chúng ta. Vì vậy, chàng đã thuyết phục được thiếp và thiếp phải tin chàng, tuy lòng thiếp rất đa nghi .

Giờ ta đã hiểu vì sao Pê-nê-lôp lại có thái độ lạnh lùng như vậy. Điều nàng nói thật đúng. Thế gian này đâu thiếu gì kẻ xảo quyệt. Và ngày hôm nay, nếu như ta không phải là Uy-lit-xơ, mà là một kẻ xảo quyệt như nàng nói. Nếu nàng tin đó là chồng của mình ngay khi chưa xác định rõ thì gia đình ta sẽ ra sao đây? Quả tim của nàng sắt đá, nhưng tâm hồn nàng lại chứa chan tình yêu thương. Đây mới chính là người vợ ta rất khâm phục và tôn trọng.

Phút giây niềm hạnh phúc ngập tràn, nàng đã đến bên ta, tỏ rõ sự sung sướng, niềm hạnh phúc, nàng nhìn ta như chưa thể được nhìn khi nào, cánh tay trắng muốt của nàng cứ ôm lấy cổ tư không nỡ buông rời. Và ta trong khoảng thời gian ngắn này cũng chỉ muốn được ở gần người vợ đã xa cách suốt hai mươi năm qua .

Source: https://tbdn.com.vn
Category: Văn học

Viết một bình luận