Nhắc đến loài cây gợi nhớ tuổi học trò, bên cạnh cây phượng với sắc hoa đỏ thắm, không thể không nhắc đến bằng lăng với màu tím biếc thủy chung.
Bằng lăng là một loài cây thuộc họ cây gỗ. Thân cây không to lắm, một vòng tay em ôm cũng xuể. Thân cây màu nâu thẫm, nổi lên những vết sần nhuốm màu năm tháng. Cách mặt đất chừng một mét thân cây chia ra làm nhiều nhánh. Trong từng nhánh ấy lại tiếp tục chia ra thành những nhánh nhỏ vươn mình lên cao cùng với những chiếc lá xanh đón ánh nắng mặt trời. Nhìn từ xa, bằng lăng như một người lực sĩ khổng lồ đang vươn mình trong nắng và gió, mang sức mạnh phi thường.
Cây bằng lăng có nhiều tán lá xum xuê. Hè về cây tỏa bóng mát khắp các con đường. Lá cây hình bầu dục tròn ở gốc và nhọn ngắn ở chóp. Lá to thì bằng bàn tay người lớn, lá nhỏ nhìn giống như lá vối trồng trong vườn. Lá bằng lăng thường dài, rất nhẵn. Mùa xuân, lá có màu xanh biếc ở hai mặt. Khi những dàn đồng ca ve sầu cất lên khúc hát mùa hạ, lá cây thay đổi mình, chuyển sang màu xanh thẫm, dày dặn. Mặt dưới của chiếc lá có những đường gân xanh chia nhánh kéo dài kín chiếc lá nhìn như bộ xương cá.
Hè về, bằng lăng nở hoa tím biếc. Không cháy đỏ rực lửa như hoa phượng hay đài các kiêu sa như các loài hoa khác, hoa bằng lăng ngây thơ ngơ ngác giữa trời chiều. Hoa bằng lăng không nở rộ cùng lúc như nhiều loài hoa khác. Ban đầu chỉ là những nụ hoa bé xíu, lấp ló sau những tán lá xanh như chơi trò trốn tìm. Bất ngờ xuất hiện rồi khoe sắc lung linh như một cô gái dịu hiền, cuối mùa lại chóng bạc màu nhường không gian cho hoa phượng. Vì thế người ta vẫn bảo hoa bằng lăng có vẻ gì yếu đuối, có tính nhường nhịn chứ không mạnh mẽ loài cây “học trò”.
Hoa bằng lăng có sáu cánh, xoăn xoăn ở rìa, cánh mỏng như hoa lục bình vươn mình khoe sắc trong nắng, lớp nọ kế lớp kia, bông nọ tiếp bông kia duyên dáng đến diệu kỳ. Mỗi cành có đến hàng chục bông hoa cho nên người ta thường gọi là cành hoa bằng lăng chứ ít ai gọi bông hoa hay nhành hoa bằng lăng.
Lấp ló sau những cánh hoa là nhụy hoa màu vàng óng, có mùi thơm thoang thoảng, thu hút ong bướm đến vui đùa. Khi hoa bằng lăng rụng thì bằng lăng bắt đầu ra quả. Lúc đầu quả nhỏ xíu, hình tròn, màu xanh thẫm, khi gần về già tự tách ra từng múi. Trong mỗi múi là những cái hạt nhỏ li ti. Những cơn gió mùa hạ xào xạc đến cuốn bay đi hạt bằng lăng rải rác khác mọi miền.
Học trò ai cũng tha thiết với sắc tím biếc thủy chung của hoa bằng lăng. Bằng lăng như gợi về những kỉ niệm mơn man của một thời áo trắng ngây ngô, hồn nhiên, trong sáng.
Từ khi sinh ra, chúng ta có thể thấy được sự phong phú, đa dạng của cuộc sống. Đó chính là món quà mà tạo hóa đã ban tặng cho con người. Có lẽ, phong phú và quen thuộc với con người nhất đó là cây cối. Có vô vàn loài cây khác nhau, mỗi cây có một vẻ đẹp riêng, vai trò riêng của chúng. Nhưng loài cây mà em yêu thích nhất đó là cây ổi – một loài cây ăn quả được trồng ở góc vườn nhà bà em. Khi được nghe mẹ kể thì em mới biết, đó chính là cây mà ông em đã trồng cách đây 5 năm vào dịp sinh nhật của bà, vì được vun vén, chăm sóc chu đáo nên cây tươi tốt lắm. Cứ mỗi độ thu đến, cây ổi lại ra quả, tỏa hương khắp khu vườn. Mùa thu tới cũng là mùa thu hoạch những quả ổi chín. Thân cây ổi to bằng cây tre, vừa khít một bàn tay người lớn. Lá ổi xanh, tán rộng ra những cành cây như những bàn tay người đang múa. Trú ngụ trong những chiếc lá là là những quả ổi non hoặc chín căng mọng, chín già hay chín ương. Nhìn từ xa, cây ổi trông như một chiếc ô khổng lồ màu xanh, che khuất một góc vườn. Còn gì hơn khi vừa dùng bữa xong thì được thưởng thức một quả ổi ngon, ngọt chứa nhiều vitamin, ngoài ra, ta có thể sử dụng lá ổi để chữa các bênh về răng miệng. Em rất thích cây ổi. Thỉnh thoảng, mỗi buổi sáng, em lại cầm chiếc bình ra để tưới nước để cho cây được tươi tốt mỗi ngày, ra hoa, kết trái để mọi người cùng được thưởng thức “món quà quê”.
2 bình luận về “Tả loài cây mà em yêu thích nhất”