NẮNG MỚI Mỗi lần nắng mới hắt bên song Xao xác gà trưa gây não nùng; Lòng rượi buồn theo thời dĩ vãng. Chập chờn sống lại nhữ

NẮNG MỚI
Mỗi lần nắng mới hắt bên song
Xao xác gà trưa gây não nùng;
Lòng rượi buồn theo thời dĩ vãng.
Chập chờn sống lại những ngày không.
Tôi nhớ mẹ tôi thuở thiếu thời,
Lúc Người còn sống, tôi lên mười;
Mỗi lần nắng mới reo ngoài nội,
Áo đỏ người đưa trước giậu phơi.
Hình dáng mẹ tôi chửa xóa mờ
Hãy còn mường tượng lúc vào ra
Nét cười đen nhánh sau tay áo
Trong ảnh trưa hè, trước giậu thưa.
– Câu hỏi: dựa vào bài thơ viết đoạn văn 7 dòng về hình ảnh người mẹ
Cách gieo vần, ngắt nhịp trong bài chỉ rõ chỗ nào ?
Chủ thể trữ tình xuất hiện trực tiếp hay gián tiếp ?

1 bình luận về “NẮNG MỚI Mỗi lần nắng mới hắt bên song Xao xác gà trưa gây não nùng; Lòng rượi buồn theo thời dĩ vãng. Chập chờn sống lại nhữ”

  1. Hình ảnh người mẹ hiện lên trong tâm trí nhà thơ và dần được soi tỏ. Mẹ hiện lên trong tâm trí nhà thơ qua tiếng gà gáy ban trưa. Khi ấy mẹ vẫn ở thuở thiếu thời, khi mẹ còn sống nhà thơ mới lên mười. Mẹ hiện lên qua tà áo đỏ đứng trước giàn giậu. Mẹ đã xa nhưng tâm trí của nhà thơ chưa bao giờ quên hình dáng mẹ. Những hoạt động, cử chỉ của mẹ vẫn còn nguyên vẹn như thế. Không chỉ vậy, tác giả nhớ nhất là nụ cười đen nhánh của mẹ. Qua đó chúng ta có thể thấy tình cảm tác giả dành cho mẹ vô cùng mãnh liệt, da diết nhớ mong.
    -Gieo vần: vần cách (thời, phơi)
    – Ngắt nhịp: 4/3; 3/3
    Mỗi lần nắng mới/ hắt bên song   
    Xao xác gà trưa/ gây não nùng;
    Lòng rượi buồn/ theo thời dĩ vãng.
    Chập chờn sống lại /những ngày không.
    Tôi nhớ mẹ tôi /thuở thiếu thời,
    Lúc Người còn sống,/ tôi lên mười;
    Mỗi lần nắng mới /reo ngoài nội,
    Áo đỏ người đưa /trước giậu phơi.
    Hình dáng mẹ tôi/ chửa xóa mờ
    Hãy còn mường tượng/ lúc vào ra
    Nét cười đen nhánh /sau tay áo
    – Chủ thể trữ tình xuất hiện gián tiếp qua nỗi nhớ của người con.

    Trả lời

Viết một bình luận

Câu hỏi mới