Viết bài văn tả cơn mưa

Viết bài văn tả cơn mưa

2 bình luận về “Viết bài văn tả cơn mưa”

  1. cơn mưa đến bất chợt như một đứa trẻ chơi trốn tìm. bầu trời trong xanh giờ đây đã u ám, mây kéo đến ùn ùn, xám xịt đen kín cả bầu trời. gió thổi ảo ào, bụi tung mù mịt cả con đường. mưa rơi, hạt mưa nặng dần , mùi nồng trong nhà bắt đầu bốc lên. đường phố vắng tanh, thỉnh thoáng có vài chiếc xe đi qua bắn tung tóe nước. mọi người nấp sau mái hiên nhà để không bị ướt. sau cơn mưa mọi thứ lại trở vê như cũ. vẫn là cái không khí yên bình ấy, những cái cây như được gội đầu xong. ai cũng túa ra ngoài đường, xe tấp nập ko khí nhộn nhịp lại trở lại. bầu trời trở nên đẹp hơn bao giờ hết, những tia nắng chiếu qua cửa sổ và ở chân trời cầu vồng đủ màu sắc rất đẹp

    Trả lời
  2. Mình tả mưa rào vào mua hạ
    => Bài văn
    Mùa hè, mùa của những chú ve trong khóm phượng hồng, mùa của những chú bé thích chạy nhong nhong ngoài đường và cũng là mùa của những cơn mưa rào chợt đến, chợt đi.
    Em đang cùng tụi bạn thong thả dạo bước trên con đường nhựa bóng loáng quê em vừa mới được tôn tạo lại. Bầu trời trong xanh lồng lộng thỉnh thoảng một vài đám mây bồng bềnh trôi giữa tầng không. Có lẽ chúng cũng đang đi dạo mát như chúng em. Hai bên đường hàng me xanh một màu xanh ngọt mắt, treo lưng lửng những chùm me non vừa kết trái. Gió vẫn rì rào thổi làm cho cái nóng của buổi chiều hè như dịu hẳn xuống một ít. Nhưng có ai ngờ chỉ một loáng sau, những đám mây trắng như bông vội vã kéo nhau chạy về hướng Tây. Trời bắt đầu nổi gió mạnh. Những đám mây đen từ đằng đông ùn ùn kéo đến. Bầu trời như sẫm lại. Mây dày đặc hơn, quánh lại với nhau và như hạ thấp xuống. Rồi đột nhiên: rào rào… Mưa đá đổ xuống. Muôn vàn những hạt mưa to, nhỏ thi nhau rớt xuống.
    Những hạt mưa trong veo như thủy tinh, mát rượi. Gió thổi càng lúc càng mạnh, cây cối hai bên đường cúi xuống. Xe cộ trên đường như vắng hẳn. Tụi nhỏ trong xóm gọi nhau í ới ra tắm mưa. Mưa càng lúc càng nặng hạt hơn. Tụi nhỏ chúng tôi ngồi trong một cái quán hoang bên lề đường nhìn mưa rơi. Mưa vẫn thi nhau rơi xuống mái tôn nghe ầm ầm như những chầu trống đội rồi ào ào đổ xuống lề đường. Tôi đưa bàn tay ra hứng mưa. Mát quá, những hạt mưa mát rượi cả lòng bàn tay. Bất chợt tôi nhớ về quá khứ cách đây một năm. Tôi có nhỏ bạn tên Hưng.
    Mỗi khi có mưa, chúng tôi kéo nhau ra tắm mặc cho người đang nhầy nhụa mồ hôi. Thế rồi về nhà bị cảm, bị ba mẹ la mắng. Bây giờ Hưng đã theo gia đình về thành phố, không biết mỗi năm khi nhìn trời mưa Hưng có nhớ đến tôi không? Đang miên man hồi tưởng về quá khứ thì mưa đã tạnh tự bao giờ. Bầu trời lại ráo hoảnh, trong xanh và cao lồng lộng như mấy chục phút trước đây. Mưa đã dứt rồi mà tôi vẫn còn bâng khuâng mãi.
    Mưa ơi! Mưa đã làm dịu mát tâm hồn tôi, dịu mát cả vạn vật ở thế gian này và cho tôi những giây phút êm đềm sống lại với những kỉ niệm đẹp về một người bạn cùng học. Cảm ơn mưa rào mùa hạ!

    Trả lời

Viết một bình luận

Câu hỏi mới