Đọc đoạn văn sau và trả lời các câu hỏi: Tôi không ngờ Dế Choắt nói với tôi một câu như thế này: – Thôi, tôi ốm yếu quá rồ

Đọc đoạn văn sau và trả lời các câu hỏi:
Tôi không ngờ Dế Choắt nói với tôi một câu như thế này:
– Thôi, tôi ốm yếu quá rồi, chết cũng được. Nhưng trước khi nhắm mắt, tôi khuyên anh: Ở đời mà có thói hung hăng bậy bạ, có óc mà không biết nghĩ, sớm muộn rồi cũng mang vạ vào mình đấy.
Thế rồi Dế Choắt tắt thở. Tôi thương lắm. Vừa thương vừa ăn năn tội mình. Giá tôi không trêu chị Cốc thì đâu đến nỗi Choắt việc gì. Cả tôi nữa, nếu không nhanh chân vào hang thì tôi cũng chết toi rồi.
Tôi đem xác Dế Choắt đến chôn vào một vùng cỏ bùm tum. Tôi đắp thành nấm mộ to. Tôi đứng lặng giờ lâu, nghĩ về bài học đường đời đầu tiên.
(Dế Mèn phiêu lưu kí, Tô Hoài)
Câu 1. Xác định phương thức biểu đạt chính của đoạn văn trên?
Câu 2. Trước khi tắt thở, Dế Choắt đã khuyên Dế Mèn điều gì? Qua đó, em nhận thấy Dế Choắt có phẩm chất đáng quý nào?
Câu 3. Bài học đầu tiên mà Dế Mèn rút ra cho bản thân mình là bài học nào?
Quan câu chuyện, em rút ra những thông điệp nào cho bản thân?
Câu 4. Từ trải nghiệm và bài học của Dế Mèn, nếu em cũng mắc phải lỗi lầm, bản thân em cần có thái độ ra sao trước lỗi lầm mình?
Câu 5. Đóng vai Dế Mèn kể lại chuyện từ lúc rủ Dế Choắt trên chị Cốc, em hãy viết 1 bài văn , trong đó có sử dụng từ láy.
Bài 3. Đọc đoạn trích sau và thực hiện các yêu cầu:
Đêm ấy ông khách – đích thị Bọ Dừa, cụ giáo thông thái chả bao giờ nói sai ngủ lại dưới vòm lá trúc thật. Với ông, ngủ ngoài trời là chuyện bình thường. Nhưng đêm nay trời nhiều mây. Lá cây xào xạc. Côn trùng trong lòng đất rỉ rả mãi một điệu buồn. Ai như Tắc Kè khuya khoắt đang gọi cửa. Đêm ở Bờ Giậu thanh vắng đến nỗi nghe rõ cả tiếng Ốc Sên đi làm về, nhẹ nhàng vén tà áo trườn qua chiếc lá rụng. Nửa đêm, xíu chút nữa Bọ Dừa thiếp đi thì sương bắt đầu rơi. Lẫn trong tiếng thở dài của gió là tiếng rơi lộp độp của sương. Thật bất ngờ, một giọt sương nhằm trúng cổ ông khách rớt xuống. Bọ Dừa rùng mình, tỉnh hẳn.
– (Trích Giọt sương đêm, Trần Đức Tiến).
Câu 1. Xác định thể loại và ngôi kể của đoạn trích.
Câu 2. Theo đoạn trích, vì sao Bọ Dừa tỉnh ngủ trong đêm?
Câu 3. Chỉ ra và nêu tác dụng của biện pháp tu từ nổi bật được sử dụng trong đoạn trích.
Câu 4. Nhớ lại và miêu tả một âm thanh hoặc hình ảnh mà em thấy ấn tượng nhất về cuộc sống về đêm nơi em sinh sống mà em đã từng lắng nghe hoặc chứng kiến. Lí giải lí do em ấn tượng.

1 bình luận về “Đọc đoạn văn sau và trả lời các câu hỏi: Tôi không ngờ Dế Choắt nói với tôi một câu như thế này: – Thôi, tôi ốm yếu quá rồ”

  1. Câu 1:
    -Phương thức biểu đạt chính của đoạn văn trên là:Tự sự
    Câu 2:
    -Trước khi tắc thở,Dế Choắt đã khuyễn Dế Mèn là:
       Ở đời mà có thói hung hăng bậy bạ,có óc mà không biết suy nghĩ,sớm muộn rooid cũng mang vạ vào mình đấy.
    => Qua lời khuyên của Dế Choắt em thấy Dế Choắt là một người nhân từ,cảm thông.Tuy Dế Mèn là người gây ra họa mà Dế Choắt lại là người gánh tôi nhưng cho dù nhưu thế trước lúc chết Dế Choắt không hận bạn,khộng thù bạn mà còn khuyên bạn bỏ thói xấu không thì có ngày cũng sẽ rước họa vào thân.
    Câu 3:
    -Bài học đầu tiên mà Dế Mèn rút ra cho bản thân đó là không được hung hăng bậy bạ,phải biết suy nghĩ trước việc làm của mình để không rước họa vào thân hay là gây họa cho người khác.
    Câu 4:
    Nếu em cũng mắc phải lỗi lầm,bản thân em sẽ đứng ra nhận lỗi và xin lỗi trước hành động dại dột của mình và sẽ chuộc lỗi.Hứa sẽ không lặp lại lỗi lầm như thế một lần nào nữa.
    Câu 5:
       Tôi đang rảnh rỗi thì thấy con mụ Cốc đang bì bõm lỗi nước để bắt cá.Trong đầu tôi liền nảy ra một ý nghĩ táo bạo là trêu mụ Cốc .Tôi mang cái ý nghĩ đó sang và rủ người anh em Dế Choắt đi trêu mụ Cốc cùng tôi.Thân nó nhỏ bé lại dát non nên nó từ chối với ý nghĩ đó của tôi .Tôi tức lắm nên tôi quyết định ra trêu mụ Cốc một mình cho bõ tức.Tôi đọc bài ca dao mà tôi tự chế  mang tính chế nhạo ả.
                              “Cái Cò,Cái Vạc,Cái Nông 
                                Ba cái đều béo vặt lông cái nào
                                Vặt lông cái Cốc cho tao
                                Tao nấu ,tao nướng,tao xào,tao ăn.”
    Vừa đọc xong mặt mụ đỏ bừng lên tức và quát:”Đứa nào dám trêu tao đỏ hả?”Tôi vui lắm!mụ tả nổi điên lên và đi về chỗ phát ra tiếng hát.Tôi nhanh chóng trốn vào trong hang.Hang của tôi đào sâu có ngóc ngách làm sao ả tìm được tôi cơ chứ.Ả ta tới và nhỏm vào cửa hang tôi trốn kĩ dưới đáy lên mụ không biết.Đúng lúc đó ở bên cạnh nhà tôi là nhà Dế Choắt nó yếu sức lên đào hang nông chui chui lủi hủi thế nào mà hở  cái lưng ra ngoài để mụ Cốc nhìn thấy mụ ta đang tức thì thấy có đứa thò lưng ra mụ không nghĩ được nhiều mà cho là Dế Coắt chính là người trêu mụ.Mụ hung hẵng mạnh miệng quát Dế Choắt:”May dám trêu tao hả con Dế kia?” Dế Choắt sợ hãi đáp:”Em nào dám trêu chị thân em gầy ốm thế này lấy đâu ra sức mà trêu chị.”Lúc này mụ tức lắm rồi mụ lôi Dế Choắt ra mổ ba nhát mỗi nhát mổ mụ lại nói:”Mày chối à!Mày chối à!Tao cho mày chối.”Tôi sợ hãi lắm trốn co ro trong nhà chờ mụ bay đi tôi mới dám đi ra.Ra thì thấy cảnh Dế Choắt đang thoi thóp dưới đất.Tôi thấy ân hận và có lỗi lắm.Tôi ra hỏi tình hình thì Dế Choắt bảo vơi tôi bằng giọng yếu ớt:
    -Thôi,Thân tôi ốm đau có chết cũng không sao.Nhưng tôi khuyên anh một câu trân tình.Ở đời đừng có thói hung hăng bậy bạ,làm việc mà không suy nghĩ thì cũng có ngày rước họa vào thân.
    Câu nói trân tình của người bạn đã thức tỉnh tôi đó là bài học đường đời đầu tiên của tôi.Tôi ân hận lắm giá như mà tôi không làm như thế thì Dế Choắt cũng không phải ra đi một cách oan như thế.
                             Chúc bạn học tốt !

    Trả lời

Viết một bình luận

Câu hỏi mới