HÃY TƯỞNG TƯỢNG EM LÀ NGƯỜI TRÒ CHUYỆN VỚI SÓNG. EM HÃY VIẾT VỀ CUỘC TRÒ CHUYỆN ẤY BẰNG ĐOẠN VĂN TỪ 5-7 CÂU (Sách ngữ văn 6 t

HÃY TƯỞNG TƯỢNG EM LÀ NGƯỜI TRÒ CHUYỆN VỚI SÓNG. EM HÃY VIẾT VỀ CUỘC TRÒ CHUYỆN ẤY BẰNG ĐOẠN VĂN TỪ 5-7 CÂU (Sách ngữ văn 6 trang 46)

1 bình luận về “HÃY TƯỞNG TƯỢNG EM LÀ NGƯỜI TRÒ CHUYỆN VỚI SÓNG. EM HÃY VIẾT VỀ CUỘC TRÒ CHUYỆN ẤY BẰNG ĐOẠN VĂN TỪ 5-7 CÂU (Sách ngữ văn 6 t”

  1. Một hôm, Mây ghé xuống nhà tôi chơi và nói:”Cô bé ơi, ở nhà chơi chán lắm. Cô có muốn đến một nơi thật huyền ảo, được tha hồ vui chơi, phiêu lưu khắp mọi nơi, chơi cùng bình minh vàng, vầng trăng bạc không?” Tôi rất thích thú khi nghe xong nên đã hỏi ngay:”Thú vị quá đi mất! Làm cách nào để mình ra ngoài đó được?” Mây đáp:”Hãy đến nơi tận cùng của Trái Đất, đưa hai tay lên trời và bạn sẽ được nhấc bổng lên tận tầng mây.” Tôi rất háo hức muốn đi, nhưng khi nghĩ rằng: mẹ còn đang đợi mình ở nhà, sao mình có thể rời mẹ mà đi được? Thế là tôi từ chối Mây dù rằng có hơi tiếc nuối. Mây không nói gì, chỉ mỉm cười và bay đi. Khi Mây đi rồi, Sóng mon men lại gần, nói:”Này cô bé, cô có muốn nhảy múa hát ca, đắm mình trong làn nước mát không?” Tôi háo hức:”Tuyệt quá! Nhưng làm sao mình ra ngoài đó đây?” Sóng hăm hở nói:”Hãy đến rìa của biển cả, nhắm mắt lại và cậu sẽ được làn sóng nâng đi.” Tôi rất mong đợi vào những lời Sóng nói nhưng chợt nghĩ: buổi chiều mẹ luôn muốn mình ở nhà, sao có thể rời mẹ mà đi được? Thế là tôi kiên quyết từ chối lời mời của Sóng. Dù có hơi tiếc vì không được đi chơi cùng Mây và Sóng nhưng tôi vẫn hạnh phúc vì được chơi đùa cùng mẹ và được mẹ che chở.

    Trả lời

Viết một bình luận

Câu hỏi mới