Em hãy viết 1 bài văn kể lại hành trình đi tìm bạn của Dê trắng

Em hãy viết 1 bài văn kể lại hành trình đi tìm bạn của Dê trắng

2 bình luận về “Em hãy viết 1 bài văn kể lại hành trình đi tìm bạn của Dê trắng”

  1. Kể lại hành trình đi tìm bạn của Dê trắng:
    “Ngày xửa ngày xưa, ở một cánh rừng sâu thẳm có đôi bạn Bê Vàng và Dê Trắng họ sống với nhau thật thân thiết. Cuộc sống cứ thế trôi đi một cách êm đềm, vui vẻ và hạnh phúc. Thế rồi có một năm, trời làm hạn hán kéo dài hết tháng này sang tháng khác. Những đồng cỏ vốn xưa kia xanh tốt nay đã chuyển sang màu vàng úa, rồi héo khô. Những con suối đầy ắp nước trước đây đã dần dần khô cạn. Lấy gì để nuôi sống bây giờ? Thức ăn không có, nước không có. Đợi mưa xuống, biết đến bao giờ. Chẳng lẽ ngồi chờ điần chết đến cướp đi sao? Không được! Và thế là Bê Vàng quyết định đi tìm cỏ! Cuộc hành trình của Bê Vàng cũng thật khó nhọc, vất vả. Cậu lang thang không biết đã qua mấy con suối, mấy cánh rừng rồi mà vẫn chưa tìm thấy cỏ. Không nản chí, cậu vẫn quyết tâm đi. Đi mãi, đi mãi… Đến lúc cậu quên cả đường về.

    Ở nhà, Dê Trắng sốt ruột chờ bạn, chờ mãi mà bóng dáng của người bạn thân vẫn mất hút. Thương quá, nhớ quá, Dê Trắng lại lên đường. Vừa đi, cậu vừa kêu “Bê! Bê!” nghe thật não ruột. Cứ thế, Dê Trắng kêu mãi, kêu hoài cho đến tận bây giờ vẫn nghe câu “Bê! Bê!” thật da diết”.

    chúc cậu học tốt
    phamhoangkhoinguyen

    Trả lời
  2. Từ xa xưa thuở nào Trong rừng xanh sâu thẩm Đôi bạn sống bên nhau Bê vòng và Dê trắng Một năm trời hạn hán Suối cạn cỏ héo khô Lây gì nuôi đôi bạn .
    Chời mưa đến bao giờ Bê vàng đi tìm cỏ Lang thang quên đường về Dê trắng thương bạn quá Chạy khắp nẻo tìm Bê Đến bây giờ Dê trắng vẫn gọi hoài Bê! Bê! Từ lâu lắm rồi, trong khu rừng nọ có đôi bạn Bê vàng và Dê trắng sống bên nhau. Đôi bạn thân thiết tưởng như không thể nào xa cách. Thế nhưng, năm ấy trời hạn hán, ruộng đồng nứt nẻ, cánh rừng trơ trọi. Mọi người khốn khố vô cùng, cả Bê vàng và Dê trắng cũng không thoát khỏi. Ngày tháng đôi đầu với khô hạn cứ nối tiếp nhau. Hai bạn trông chờ mưa nhưng chẳng thấy mưa đâu, họ thất vọng vô cùng. Cánh rừng bây giờ chỉ còn trơ lại những cây khô trụi lá. Dòng nước trong dưới suối cũng không còn nữa. Đôi bạn thấy thương nhau quá! Rồi buổi mai hôm ấy, một buổi mai với khí trời oi ả, nóng nực. Bê vàng thức dậy, quyết định đi xa để tìm cỏ. Bê vàng ra đi, vừa đi vừa thầm mong tìm được cỏ đế nuôi mình và nuôi bạn nhưng nào có thấy cỏ đâu. Bê vàng đi mãi, đi mãi trong rừng sâu hoang vắng, lang thang vào chốn rừng già. Thế rồi Bê vàng đã quên con đường về, Bê lên tiêng cầu cứu mình thoát khỏi nơi hoang dã ấy. Tiếng kêu vang vọng nhưng đâu có ai đáp lại. Hoảng sợ trước cảnh rừng hoang xa lạ, sợ không gặp được bạn Dê trắng, những giọt nước mắt lăn dài trên má Bê vàng. Bê cứ khóc, tiếng khóc nức nở như làm vơi đi nỗi buồn từ sâu thẳm lòng mình. Bê vẫn không sao tìm được đường về. Ngày lại, ngày qua… Dê trắng không thấy bạn trở về nên bôn ba đi tìm bạn. Tìm kiếm khắp rừng, mặc cho đói khát, mặc cho đôi chân rã rời, mặc cho thú dữ đe dọa… Dê trắng vẫn đi tìm bạn, mãi gọi Bê! Bê! Tiếng gọi của Dê trắng vọng vào vách núi, vang lảnh lót trong khắp khu rừng ấy nhưng Bê vàng nào nghe thấy. Tình cảm của Bê vàng và Dê trắng thật cảm động. Tiếng kêu của Dê trắng nghè buồn thảm, đáng thương. Tiếng gọi ấy tuy Bê vàng không nghe được đề’ trở về nhưng ẩn chứa một tình bạn sâu sắc, thủy chung.
    Nó là lời nhắn gởi chúng ta hãy mở rộng, vòng tay nhân ái, san sẻ cùng mọi người, hãy có tình bạn cao đẹp…
    Cho mình xin trả lời hay nhất

    Trả lời

Viết một bình luận

Câu hỏi mới