tả về 1 trải nghiêm đáng nhớ k chép mạng

tả về 1 trải nghiêm đáng nhớ
k chép mạng

2 bình luận về “tả về 1 trải nghiêm đáng nhớ k chép mạng”

  1. Những trải nghiệm thật đáng trân trọng. Đặc biệt hơn cả khi được trải qua cùng với những người thân của mình.
    Em sinh ra và lớn lên ở thành phố Hồ Chí Minh. Nghỉ hè, em đã cùng bố mẹ ra Hà Nội chơi. Gia đình em còn đến thăm nhà bác Hòa. Bác là anh trai của mẹ em. Mấy ngày ở Hà Nội, em đã được đến thăm nhiều nơi. Nhưng em cảm thấy thích nhất là được đến hồ Gươm, một điểm du lịch nổi tiếng ở Hà Nội.
    Chuyến đi của em có sự hướng dẫn của một hướng dẫn viên rất nhiệt tình. Đó là chị Thu, con gái của bác Hòa. Từ sớm, chị Hòa đã đến khách sạn để đón em. Đúng tám giờ sáng, hai chị em đi bộ bến xe buýt. Từ khách sạn ra bến xe mất khoảng năm phút. Đi xe buýt ở Hà Nội cũng là một trải nghiệm thú vị của em. Xe đến, hai chị em lên xe và trò chuyện rất vui vẻ. Đường phố Hà Nội thật đông đúc. Mất khoảng hai mươi phút là đến nơi.
    Đến nơi, chị Thu đưa em đi dạo một vòng quanh hồ. Vừa đi, chúng em vừa trò chuyện rất vui vẻ. Chị còn giới thiệu cho em về hồ Gươm. Em đã biết thêm được rất nhiều kiến thức bổ ích. Hồ Gươm nằm ở quận Hoàn Kiếm. Diện tích hồ không rộng lắm. Xung quanh hồ có rất nhiều cây xanh. Tháp Rùa nằm ở chính giữa hồ. Gần hồ còn có đài Nghiên, tháp Bút và cầu Thê Húc dẫn đến đền Ngọc Sơn.
    Buổi trưa, chị đưa em đi ăn phở, một món ăn nổi tiếng của Hà Nội. Ở Sài Gòn cũng có phở, nhưng em cảm thấy phở ở Hà Nội đặc biệt thơm ngon hơn. Sau đó, chúng em còn đến thăm một số địa điểm gần hồ Gươm như Nhà Hát Lớn Hà Nội và Nhà Thờ Lớn Hà Nội. Em và chị còn chụp rất nhiều bức ảnh kỉ niệm cùng nhau.
    Chuyến đi tuy ngắn nhưng đã giúp em có được nhiều trải nghiệm bổ ích. Em cũng thêm yêu Hà Nội, thủ đô xinh đẹp của đất nước mình nhiều hơn.
    cho mik xin câu trl hay nhất

    Trả lời
  2.                               Học thầy không tày học bạn
        Mỗi người ai mà không có một người bạn, tôi cũng thế. Tôi cũng có một người bạn, nhưng bạn ấy và tôi không chơi với nhau được bao lâu thì bạn ấy chuyển nhà. Lần đầu tiên tôi được nếm trải nỗi buồn mà nó buồn đến như vậy.     Bạn ấy tên Thi, bạn ấy cũng bằng tuổi tôi. Thi là một cô bạn rất dễ thương xinh xắn và đặt biệt vô cùng thông thái. Mọi chuyện xảy ra khi tôi vào lớp 2, tôi đi học về và sang nhà Thi chơi, thấy nhà đóng cửa tôi nghĩ bạn đi học chưa về. Ngày hai, ngày ba thấy lòng ngờ vực  nhưng vẫn tự an ủi chắc bạn chỉ đi về nội hay ngoại thôi. Một tuần trôi qua mà bạn vẫn chưa về, và có một cặp vợ chồng trẻ đến ở, tôi cứ ngỡ bạn đã về chạy ra nhưng chị thấy hai vợ chồng nào lạ lắm. Tôi hỏi Thi đâu thì cặp vợ chồng này nói là chủ nhà đã bán nhà cho họ và hơn 1 tuần trước rồi, tôi như đứng hình chẳng biết làm gì hơn. Tôi bước đi từng bước nặng nề vào nhà, như thể chân tôi không thể nhất lên nổi. Tôi khóc rất nhiều, chiều mẹ thấy tôi nằm mãi trong phòng nên vào xem sao, mẹ nói trước khi đi Thi có để lại lá thư cho mẹ là bảo tôi đừng buồn một ngày nào đó bạn ấy sẽ trở lại thăm tôi. Tôi hỏi mẹ là Thi đưa lúc nào và câu trả lời của mẹ làm tôi thật bất ngờ là đưa lúc cô chuẩn bị đi.  Tôi buồn và thất vọng lắm, vì đây là lần đâu tiên mẹ nói dối tôi. Nhưng sau này tôi đã hiểu rằng mẹ làm như vậy vì thương tôi.      Đã hơn 4 năm rồi tôi vẫn mong một ngày nào đó Thi sẽ đến thăm tôi, cặp vợ chồng kia đã sinh ra một đứa bé gái khấu khỉnh đáng yêu. Nhưng tôi chẳng bao giờ quên được cô bạn thân đó của tôi.       

    Trả lời

Viết một bình luận

Câu hỏi mới