viết bài văn kể lại một trải nghiệm của em khi mới tập đạp xe

viết bài văn kể lại một trải nghiệm của em khi mới tập đạp xe

2 bình luận về “viết bài văn kể lại một trải nghiệm của em khi mới tập đạp xe”

  1.  Tuổi thơ em có biết bao kỉ niệm vui buồn, mỗi kỉ niệm lại giúp em hiểu thêm được nhiều điều, một trong số đó là lần đầu tiên tập đi xe đạp, em vẫn nhớ như in tới tận bây giờ.
     Hồi đó em học lớp 4, em đạt giấy khen học sinh giỏi nên mẹ đã thưởng cho em phần quà là một chiếc xe đạp mới. Một chiếc xe đạp màu hồng loại nhỏ, xe có giỏ và cả chuông. Vì chưa biết đi xe đạp hai bánh nên dù thích nhưng em vẫn không dám đi vì sợ ngã. Buổi chiều hôm ấy bố đã dành thời gian để dạy em, em ngồi lên trước, bố thì giữ phía sau động viên em đừng sợ. Nhìn thì dễ chứ đi thì không dễ tí nào. Bố là người ở sau giữ xe và chạy theo xe, có bố em tự tin hơn hẳn, sợ em bị ngã, bố liên tục nói “Đạp chậm thôi con!”. Và chỉ sau mấy tiếng, em đã tự đạp được xe. Hôm sau em đã có thể đạp xe đua cùng lũ bạn cùng xóm một cách chuyên nghiệp, em vui lắm.
     Nhớ lại thật vui biết bao! Em muốn được quay lại quãng thời gian hồn nhiên tinh nghịch đó.

    Trả lời
  2. Đáp án + Lời giải chi tiết
    Bài làm
    Trải nghiệm là hành trang quan trọng của mỗi người trong cuộc sống. Nhờ có những trải nghiệm mà chúng ta đã có thêm những bài học quý giá.
    Tôi vẫn còn nhớ mãi về một trải nghiệm khi còn bé. Tôi đã được bố dạy đi xe đạp. Đó là vào dịp nghỉ hè năm tôi mười tuổi. Bố đã quyết định sẽ dạy tôi cách đi xe đạp. Lúc đó, tôi cảm thấy rất háo hức, nhưng cũng khá lo lắng. Sáng chủ nhật, bố đưa tôi ra một con đường vắng xe cộ qua lại ở trong làng để tập luyện. Đầu tiên, bố hướng dẫn tôi cách giữ thăng bằng. Đó quả là một điều không hề đơn giản. Nhưng nếu bạn giữ được chiếc xe thăng bằng rồi thì việc đi xe sau đó sẽ dễ dàng hơn. Bố đã ngồi ở yên sau để có thể chống chân cho xe
    khỏi đổ.
    Hai bố con tôi miệt mài tập luyện đến gần trưa. Tôi phải loay hoay rất nhiều lần mà vẫn chưa thành công. Chiếc xe lúc thì nghiêng bên trái, lúc lại nghiêng sang phải. Điều đó khiến tôi cảm thấy chán nản. Sau giờ nghỉ trưa, bố con tôi lại tiếp tục tập luyện. Ngày đầu tiên tập đi xe đạp với tôi thật dài. Trên đường về nhà, bố kể cho tôi nghe về quá trình tập luyện xe đạp của mình. Bố đã không có ông nội ở bên hướng dẫn, mà phải tự mình học, với sự giúp đỡ của một người bạn. Nghe xong, tôi cảm thấy có động lực hơn rất nhiều. Tôi nói với bố ngày mai sẽ cố gắng hơn nữa
    Nhiều ngày qua đi, tôi bắt đầu đi được những quãng đường nhỏ. Trong quá trình tập, tôi đã bị ngã xe một lần. Đầu gối bị thương khiến tôi cảm thấy khá đau. Nhưng sau đó, tôi vẫn tiếp tục tập luyện. Tôi đã đi được một quãng đường xa mà không cần có bố ngồi đằng sau. Cảm xúc khi đó của tôi là vô cùng sung sướng, hạnh phúc. Ngay sau đó, trong dịp sinh nhật, bố mẹ đã tặng tôi một chiếc xe đạp rất đẹp.
    Trải nghiệm này đã giúp tôi rèn luyện cho mình tính kiên trì. Tôi nhận ra rằng không có gì là không thể khi bạn đủ quyết tâm.
    Cho mik 5 sao và câu trả lời hay nhất nha
    Cảm ơn

    Trả lời

Viết một bình luận

Câu hỏi mới