Viết bài văn kể về trải nghiệm của em. ( xin các bạn đừng chép mạng mà huhu )

Viết bài văn kể về trải nghiệm của em. ( xin các bạn đừng chép mạng mà huhu )

1 bình luận về “Viết bài văn kể về trải nghiệm của em. ( xin các bạn đừng chép mạng mà huhu )”

  1. @Treez
    Bài làm:
         Ai ai trong số chúng ta sẽ có ít nhất một trải nghiệm vui hay buồn. Những trải nghiệm đó sẽ luôn in sâu vào ký ức chúng ta. Tôi cũng giống các bạn, cũng có một trải nghiệm, một trải nghiệm buồn. Một trải nghiệm khiến tôi ân hận. Đó là một lần vì tôi mà ông đã bị thương.
        Ông tôi có một vết sẹo dài trên má, trông rất sợ. Hồi còn bé, khi nhìn thấy ông, tôi toàn chạy xa ông, ngồi ăn cũng phải cách nhau 2 người. Thấy tôi như thế, ông rất buồn. Ông có vẻ như cảm thấy mình đã làm gì sai chăng? Thế rồi, một hôm tôi về quê, đúng lúc ông đi họp tổ dân phố, ông quyết định cho tôi đi theo cùng. Lúc đầu tôi nhất quyết từ chối, một phần là xấu hổ, sợ người ta sẽ chỉ chỏ mình, một phần là tôi lười không muốn đi. Nhưng cuối cùng, tôi cũng miễn cưởng đi vì bố mẹ bắt tôi phải đi để tôi quen ông hơn. Tôi lúc đó xị mặt, đi xa ông phải đến 2 – 3 m. Sau đó ông dừng lại, trêu đùa tôi:
    – Khoa ơi, ông sợ lạc, nắm tay cho ông đỡ lạc nhé!
        Tất nhiên, câu trả lời của tôi là “không”. Tôi tìm đủ mọi cách để từ chối. Khi tôi và ông đang còn vùng vẫy thì một chiếc xe ô tô lao tới. Chưa kịp phản ứng, ông đã kéo tôi ra, hứng chịu cú tông xe. Tôi hoảng hốt, rồi sợ hãi và òa lên khóc, lay ông dậy và la lớn:
    – Mọi người ơi, ai cứu ông cháu với!
        Mọi người trên xe lao xuống đỡ ông dậy. Ông không ngừng chảy máu khiến tôi sợ hãi, nhắm chặt mắt để không nhìn thấy vết máu. Họ khiêng ông lên xe và bảo tôi đi cùng. Tôi lưỡng lữ vì mẹ dăn tôi không được leo lên xe người lạ. Đột nhiên bác thằng Cường, bạn tôi ra nói:
    – Ơ kìa, ông Hùng làm sao mà chảy máu nhiều thế? Mà sao mọi người lại ở đây.
        Thì ra những người trên xe là họ hàng của bác. Vừa kịp nghe câu đó tôi yên tâm trèo lên xe. Đến bênh viện, các bác sĩ nhanh chóng cấp cứu vì ông đã mất máu khá nhiều. May là mọi người trên se đã kịp thời cầm máu được một lát. Lòng tôi lúc đó vừa thương vừa buồn thay cho ông. Đang ngồi thút thít thì bố mẹ tôi chạy tới, ôm chặt tôi vào lòng, an ủi tôi. Tôi cố nhịn nhưng lại òa lên khóc nức nở, tự dăn vặt rằng chính mình đã làm cho ông thành ra thế này, chính mà đã làm ông bị thương. Mẹ ôm tôi, dù rất cố gượng nhưng tôi vẫn thấy mẹ rơm rớm nước mắt, im lặng không nói gì. Sau gần sáu tiếng, tôi vẫn không thấy ông. Sốt ruột tôi níu tay mẹ. Mẹ cũng nắm chặt lấy tôi. Lúc sau, bác sĩ đi ra, mẹ tôi sốt ruột chạy lại hỏi tình hình. Khi bác sĩ nói đã qua cơn nguy kịch, lòng tôi bồi hồi cảm xúc đến lạ thường. Sau khi nghe được tin ông tôi bị tai nạn, cả xóm tôi lập quỹ từ thiện cho ông. Mọi người trong bệnh viễn cũng rất thân thiết. Chẳng nhẽ mọi người không sợ vết sẹo trên má ông sao? Còn đang băn khoăn thì bố vỗ vai tôi, kể:
    – Con đang thắc mắc tại sao mà ông có vết sẹo lớn trên má như thế đúng không? Ông con lúc trước từng là chiến sĩ cách mạng chống Đế Quốc Mỹ. Năm 1971, khi ông và một người đồng đội đang tuần tra quanh Việt Bắc thì trại bị phục kích. Một quả lựu đạn ném tới chỗ ông, vì cứu người đồng đội thoát khỏi quả lựu nên ông con mới có vết sẹo trên má như vậy. Nó đã theo ông suốt cả cuộc đời!
         Vừa kịp lúc mọi người bảo ông tỉnh lại, tôi chạy thằng vào, nhìn ông khóc:
    – Cháu…Cháu xin lỗi ông nhiều lắm, đáng lẽ ra cháu nên phải tốt về ông mới phải…
         Ông dù không biết đã xảy ra có chuyện gì xảy ra nhưng vẫn ôm tôi vào lòng. Đây là lần đầu tiên hai ông cháu tôi thân thiết đến vậy. Kể từ hôm đó, tình cảm của ông và tôi ngày càng sâu sắc.
         Sau lần trải nghiệm đó, tôi rút ra được bài học rằng “Đừng trông mặt mà bắt hình dong” Không nên nhìn bề ngoài mà vội đánh giá họ. Cần rất nhiều yếu tố để hiểu người khác. Qua câu chuyện này đã mở nút cho sự hiểu lầm của tôi và ông.
    ~~~Het~~~~
    N/L: Mỏi tay quá ;-;

    Trả lời

Viết một bình luận

Câu hỏi mới