Viết một bài tự sự hay văn biểu cảm nói về cuộc sống xung quanh em,học tập, mái trường, thầy cô.

Viết một bài tự sự hay văn biểu cảm nói về cuộc sống xung quanh em,học tập, mái trường, thầy cô.

2 bình luận về “Viết một bài tự sự hay văn biểu cảm nói về cuộc sống xung quanh em,học tập, mái trường, thầy cô.”

  1. Sao em có thể quên được những ngày còn bé khi ta lần đầu tiên cắp sách tới trường. Khi đó phải rời vòng tay yêu thương của bố mẹ để bắt đầu đi học những kiến thức mới. Lúc đó em vẫn nhớ như nguyên cái cảm giác lạ lẫm khi đứng trước một mái trường mới xa lạ, bí ẩn làm sao. Hình ảnh mái trường đối với em lúc đó thì mọi thứ đều lạ lẫm lắm và mặc dù em cũng đã tự nhắc nhở bản thân là tất cả đều phải thay đổi.
    Bước đến ngôi trường Trung học cơ sở Trần Phú em như cảm tưởng nhu mình đã được vào một thế giới mới vậy. Không phải ngôi trường mầm non hay tiểu học trước đó em vẫn được nắm lấy bàn tay mẹ mà giờ chính em cũng đã ý thức được rằng mình cũng phải tự bước trên chính đôi chân nhỏ bé của mình. Trong em lúc đó thật lo lắng, em lặng quan sát mọi thứ xung quanh ngôi trường mới này và từng ngày khi được học tập ở đây em thấy nó thực sự là ngôi nhà thứ 2 của em.
    Ngôi trường khang trang, được quét lớp sơn vàng nhìn thật đẹp. Ngôi trường có cả những người bạn tốt của em. Và có cả thầy cô luôn ân cần truyền thụ cho học sinh chúng em biết bao nhiêu tri thức để làm hành trang bước vào tương lai. Em như biết được rằng chính khoảng thời gian trôi qua để lại trong ta biết bao nhiêu kỷ niệm và hình ảnh mái trường này cũng sẽ trở thành kỷ niệm cho nên em luôn trân trọng và lưu giữ từng phút giây khi còn là học sinh dưới mái trường THCS Trần Phú với biết bao nhiêu điều tự hào này.

    Trả lời
  2. Từ bao giờ, những câu hát du dương cứ ngân vang mãi trong lòng tôi, đó là những câu hát về người thầy, người cô vẫn “lặng lẽ đi về sớm khuya, từng ngày giọt mồ hôi rơi nhẹ trang giấy”. Đúng thế, những con người vĩ đại đã hi sinh, đã cống hiến để khi tóc thầy bạc chúng em vẫn còn xanh, khi tóc thầy bạc trắng, chúng ta đã khôn lớn rồi, chính thanh xuân của họ đã nuôi dưỡng thanh xuân nhỏ bé của ta, và giúp nó trở nên ý nghĩa gấp bội phần.

    Thầy cô là những người đưa đò cần mẫn, còn chúng ta là những khách đi đò. Nhưng mấy ai qua sông còn nhớ người lái đò năm ấy, nhớ những giọt mồ hôi thầm lặng rơi, nhớ những nụ cười hay những giọt nước mắt rỏ xuống biết bao lần cùng thanh xuân nhỏ bé này. Trong hành trình dài rộng của cuộc đời, trong những bài học cuộc sống dạy ta sau mỗi lần vấp ngã, trong những yên vui có khi lớn lao có khi bình dị luôn có bóng dáng người lái đò nhỏ bé thiêng liêng. Họ tạc vào núi sông những tên tuổi làm rạng danh non sông. Họ đã cống hiến và hy sinh hết mình cho tương lai của dân tộc, vì sự nghiệp chung một cách nhiệt thành và máu lửa nhất. phải chăng vì vậy mà có câu hát cứ mãi bồi hồi “trái tim em đỏ rực như hoa phượng thắm”.

    Chỉ tiếc rằng ngày nay nhiều học sinh và phụ huynh học sinh lại không thật sự hiểu đúng tấm lòng của người thầy người cố, lắm khi có những hành động phiếm nhã và bất lịch sự với giáo viên, đôi khi họ bị ràng buộc và áp đặt bởi những thứ vật chất tầm thường với lương tri người nhà giáo. Cũng có thể nhiều vụ việc liên quan đến cách hành xử của giáo viên thiếu thận trọng và tinh tế trong cách xử lý với học sinh, gây ra hậu quả nghiêm trọng, làm sứt mẻ tình cảm thầy trò. Do đó, để có được sự tôn trọng và khẳng định cả người thầy và học trò cần phải biết cách ứng xử hợp lý, khéo léo.

    Không ai là hoàn hảo, ngay cả những người giáo viên cũng vậy, nhưng tấm lòng của họ luôn sáng giữa bầu trời đêm, luôn rực rỡ như ánh mặt trời, họ là người bắc nhịp cầu cho ta đến với thế giới tươi đẹp này.

    Trả lời

Viết một bình luận

Câu hỏi mới