viết một đoạn văn viết về một lần em giúp đỡ người khác

viết một đoạn văn viết về một lần em giúp đỡ người khác

2 bình luận về “viết một đoạn văn viết về một lần em giúp đỡ người khác”

  1.                      Bài làm
    Tuần vừa rồi, em đã giúp một cụ già qua đường. Giữa con đường xe cộ qua lại đông đúc, em thấy một cụ già cứ lóng ngóng không biết nên đi hay đứng chờ. Em lại gần hỏi thì biết cụ đang muốn sang đường nhưng chưa biết làm thế nào. Em nắm lấy tay cụ rồi nói: “Cụ ơi, để con giúp cụ qua đường nhé!”. Cụ già mỉm cười, nét mặt rất xúc động. Em đợi khi đèn đỏ, xe cộ dừng lại, tín hiệu đèn dành cho người đi bộ được đi thì bắt đầu dắt cụ. Em và cụ đi từ từ rồi sang đường bên kia. Cụ lại nắm tay em rồi xúc động nói: “Cảm ơn cháu nhiều nhé!”. Em mỉm cười nói với cụ: “Không có gì đâu ạ!” rồi lễ phép chào tạm biệt cụ.
    #phamkimhue223

    Trả lời
  2. Giải đáp : Vì vội vã mà em không kịp ăn sáng, em cầm chiếc bánh mì mẹ vội đưa mà vừa chạy vừa ăn, trong lòng chỉ mong sao cho mình đến kịp giờ, đến muộn nếu làm ảnh hưởng đến thành tích thi đua của cả lớp thì em sẽ rất áy náy. Sau khi chạy hết sức mình thì cuối cùng hình ảnh của cánh cổng trường cũng hiện ra trước mắt em. Nhưng để vào trường thì em phải băng qua một tuyến đường, sáng sớm đúng giờ mọi người đi làm nên xe cộ khá đông đúc, mặt khác đoạn đường này chưa được lắp đặt hệ thống đèn đỏ nên gây khó khăn lớn cho việc sang đường.

    Em định băng qua đường để vào trường nhưng em chợt nhìn sang bên cạnh có một bà cụ đang đi tới, có vẻ cụ cũng đang định sang đường, xe cộ đông như vậy nếu để cụ đi một mình thì sẽ rất nguy hiểm. Nghĩ vậy em liền bước tới gần cụ và nắm lấy cánh tay của cụ:
    “Cụ để con dẫn cụ qua đường nhé, bây giờ xe đông cụ qua đường sẽ rất nguy hiểm”, nghe em nói, cụ hướng đôi mắt về phía em, ánh mắt cụ đục đục vì tuổi già nhưng lại ánh lên vẻ hiền từ, nhân hậu. Nhìn cụ em lại nhớ về bà của mình, cụ ôn tồn nói với em:

    “Cảm ơn cháu nhé, cháu thật tốt bụng”, nghe cụ nói em có chút ngượng ngùng, em cho rằng hành động này là tất nhiên, ai nhìn thấy cũng sẽ hành động như em thôi, chứ lời khen tốt bụng của bà cụ thì em chưa xứng để nhận
    “Dạ không có gì đâu cụ ạ, để con dẫn cụ qua”. Em nói rồi nắm chặt lấy tay cụ, nhìn đường lúc thưa xe nhất thì cẩn thận dẫn cụ qua đường, trên đường em đưa một tay ra vẫy để xin mấy bác, mấy cô đang di chuyển trên đường nhường đường cho em và bà cụ. Thấy hành động xin nhường đường của em thì mọi người đều rất vui vẻ giúp đỡ, có người còn dừng hẳn xe lại để cho em và cụ đi.

    Khi sang được đường bên này, em nhẹ nhàng buông tay cụ và nói với cụ:
    “Cụ ơi, đã qua đường bên này rồi, cụ đi bình tĩnh nhé”
    “Cám ơn cháu đã giúp đỡ” Cụ nói rồi đưa tay vào túi áo và mang ra một chiếc kẹo, cụ để vào tay em như một lời cảm ơn. Lúc ấy em đã cảm động lắm, không phải vì chiếc kẹo mà bởi vì tình cảm của cụ cũng ấp áp như người bà của em vậy. Em cảm ơn bà rồi từ biệt bà để vào trường. Buổi sinh hoạt trường hôm ấy em đã đến muộn mười phút, nhưng em lại cảm thấy thật vui, cảm giác được giúp đỡ người khác em không nghĩ lại vui mừng, hân hoan đến như vậy. Hành động giúp đỡ của em tuy rất nhỏ bé, không có gì đáng kể nhưng đó là một việc tốt mà em đã thực hiện, em rất tự hào về nó.

    Trả lời

Viết một bình luận

Câu hỏi mới