Mưa rơi tí tách Hạt trước hạt sau Không xô đẩy nhau Xếp hàng lần lượt Mưa vẽ trên sân M

Mưa rơi tí tách

Hạt trước hạt sau

Không xô đẩy nhau

Xếp hàng lần lượt

Mưa vẽ trên sân

Mưa dàn trên lá

Mưa rơi trắng xóa

Bong bóng phập phồng

Mưa nâng cánh hoa

Mưa gọi chổi biếc

Mưa rửa sạch bụi

Như em lau nhà .

Mưa rơi , mưa rơi

Mưa là bạn tôi

Mưa là nốt nhạc

Tôi hát thành lời

Viết đoạn văn cảm nhận về bài thơ từ 5-7 câu

1 bình luận về “Mưa rơi tí tách Hạt trước hạt sau Không xô đẩy nhau Xếp hàng lần lượt Mưa vẽ trên sân M”

  1. Bài thơ “Mưa” của tác giả Trần Đăng Khoa sáng tác 1967 khi ông lên chín tuổi. Bài thơ thể hiện cảnh vật và con người bình dị, gần gũi với con người.
    Tác giả đã tinh tế khi phác họa bức tranh thiên nhiên vô cùng sinh động, Từ lúc thời tiết sắp đổ cơn mưa cho tới lúc trời mưa và khi cơn mưa đi qua.
    Sắp mưa Sắp mưa
    Cỏ gà rung tai
    Nghe Bụi tre
    Tần ngần Gỡ tóc
    Hàng bưởi Đu đưa
    Bế lũ con thơ
    Đầu tròn Trọc lốc
    Những câu thơ mở đầu như một lời báo động cho con người và vạn vật xung quanh biết đất trời đang thay đổi, sắp có một cơn mưa rào đang tới.
    Những cơn gió đu đưa những cây cỏ gà rung rinh làm cho tác giả liên tưởng tới cái tai
    Một sự nhân cách hóa so sánh vô cùng độc đáo táo bạo của nhà thơ nhí của chúng ta. Những quả bưởi thì được ví như những đứa trẻ con .
    Điều này thể hiện sự quan sát tinh tế của tác giả với thiên nhiên của chúng ta có như thế tác giả mới cho ra những vần thơ vô cùng sinh động, gần gũi với con người như vậy.
    Chớp
    Rạch ngang trời
    Khô khốc.
    Cơn mưa mỗi lúc một gần hơn. Những tia chớt lóe lên như một con dao sáng lóa rạch ngang trời những vét chém tóe lửa, khiến cho con người và cảnh vật phải khiếp sợ.
    Tác giả sử dụng nghệ thuật nhân hóa tự nhiên giống như đã từng miêu tả trong đoạn thơ
    ” Sấm cười,
    cây dừa sải tay bơi,
    ngọn mùng tơi nhảy múa”
    Tác giả đã cho những vật vô tri, những vật tưởng chừng như vô hồn đó được sống như con người. Có tâm hồn, suy nghĩ và hành động giống như con người.
    Mưa
    Mưa
    Ù ù như xay lúa
    Lộp bộp
    Lộp bộp.
    Cả không gian bao la mênh mông bỗng ngập tràn trong nước.Trên những mái hiên những cơn mưa thi nhau rơi xuống, những bong bóng mưa sủi bọt rồi vỡ tan trong không trung. Trong cái nắng oi nồng của mùa hè, nếu chúng ta được đón nhận một cơn mưa rào thì thật hạnh phúc biết bao.
    Nó xóa tan đi cơn khát của cỏ cây hoa lá, giúp cả người tắm mát tâm hồn, cảm thấy hả hê sung sướng trước cơn mưa mùa hạ, mát lành.
    Đội sấm
    Đội chớp
    Đội cả trời mưa…
    Trong những câu thơ cuối này tác giả Trần Đăng Khoa không miêu tả cảnh vật thiên nhiên nữa mà đã phác họa lên hình ảnh của một con người. Một bên là sấm chớp, mưa gió dữ dội. Một bên là con người chủ động bình tĩnh, hiên ngang đội sấm , đội chớp, đội cả mưa trên đầu để đi làm về.
    Hình ảnh con người hiện lên thật hiên ngang, kiên cường không hề có sự lo lắng, hoảng sợ nào trong đây.
    Những câu thơ cuối của bài thơ đã làm cho bức tranh ” Mưa” trở nên sinh động hơn bao giờ hết khi có sự xuất hiện của con người trong một bức tranh thiên nhiên hùng vĩ như thế nào.
    Bài thơ này được tác giả viết với thể thơ vô cùng phóng khoáng, tự do, nhịp điều lúc nhanh, lúc gấp gáp tạo thành sự nhịp nhàng cho bài thơ. Nghệ thuật nhân cách hóa của tác giả đã khiến cho những cỏ cây hoa lá cũng có tâm hồn, làm người đọc cảm thấy vô cùng thú vị.

    Trả lời

Viết một bình luận

Câu hỏi mới