hãy chỉ ra đoạn thơ thể hiện rõ nhất sự nuối tiếc quá khứ của con hổ trong bài thơ ( nhớ rừng ).hãy nêu cảm nhận của em về đo

hãy chỉ ra đoạn thơ thể hiện rõ nhất sự nuối tiếc quá khứ của con hổ trong bài thơ ( nhớ rừng ).hãy nêu cảm nhận của em về đoạn thơ bằng một đoạn văn ( khoảng 15 câu )

1 bình luận về “hãy chỉ ra đoạn thơ thể hiện rõ nhất sự nuối tiếc quá khứ của con hổ trong bài thơ ( nhớ rừng ).hãy nêu cảm nhận của em về đo”

  1. Đoạn thơ thể hiện rõ nhất sự nuối tiếc của con hổ trong bài thơ là đoạn thơ thứ 3 (nói về “bức tranh tứ bình về thiên nhiên núi rừng đại ngàn và trên phông nền ấy, con hổ hiện ra như một nhà hiền triết, một bậc thi sĩ, một bậc quân vương)
    Đoạn văn cảm nhận:
    Nhắc đến bài thơ Nhớ rừng của Thế Lữ,  Hoài Thanh đã từng nhận xét: “Đọc đôi bài, nhất là bài Nhớ rừng, ta tưởng chừng thấy những chữ bị xô đẩy, bị dằn vặt bởi một sức mạnh phi thường. Thế Lữ như một viên tướng điều khiển đội quân Việt ngữ bằng những mệnh lệnh không thể cưỡng lại được”.  Quả đúng như vậy, đọc từng ngôn từ hoa mĩ ấy, chúng ta lại thấy được một con hổ trong hiện tại thì chán chường, trong quá khứ thì oanh liệt, hùng vĩ. Nổi bật nhất của bài là đoạn thơ thứ ba, khi con hổ đang hoài niệm về bốn bức tự họa khi xưa cả bản thân. Trong bốn cảnh ấy, cảnh nào cũng có cái hay, cái đẹp của nó. Bức tranh đầu tiên mang một màu sắc trăng vàng. Trăng là vẻ đẹp thơ mộng còn suối là vẻ đẹp huyền ảo, từng dòng ánh sáng của trăng hòa lẫn với nước suối tạo nên một dư vị khó tả. Đến bức tranh thứ hai, gam màu vàng đã chuyển sang gam màu trắng bạc và trên phông nèn ấy, hổ hiện lên như một bậc quân vương đang phóng trọn tầm mắt bao trọn vương quốc đang trên mình một tấm áo mới thơ mộng. Cảnh ba là lúc mà vạn vật đã chuyển sang gam màu xanh trắng thắm ánh nắng bình minh. Lúc này, hổ như trở thành trung tâm muôn loài, giấc ngủ cũng được bao trùm bởi thiên nhiên tươi đẹp và tiếng chim ca tưng bừng. Đến với cảnh cuối cùng, con hổ như đã vượt ra ngoài núi rừng đại ngàn để khi ngắm nhìn mặt trời chết, nó như mang một tầm vóc lớn lao hơn, phi thường hơn, ngang tầm với vầng thái dương của vũ trụ. Câu thơ”-Than ôi! Thời oanh liệt nay còn đâu?” đã diễn tả rõ nỗi niềm nuối tiếc của hổ. Đọc mấy vần thơ thôi mà ta đọc được bao xúc cảm, từ hoài niệm đến cay đáng, từ thấy vọng đến bất lực của con hổ. Thế Lữ đã sử dụng tới bốn câu hỏi câu hỏi tu từ vang lên không có lời hồi đáp cùng cách sử dụng từ ngữ vô cùng mới mẻ và độc đáo. Phải là một con người có cảm nhận phong phú cùng hồn thơ văn mãnh liệt mới có thể viết lên mấy vần thơ tuyệt bút đến như vậy!

    Trả lời

Viết một bình luận

Câu hỏi mới