Hỡi ơi Lão Hạc! Thì ra đến lúc cùng, lão cũng có thể làm liều như ai hếtMột người như thế ấy! Một người đã khóc vì trót lừa

Hỡi ơi Lão Hạc! Thì ra đến lúc cùng, lão cũng có thể làm liều như ai hếtMột người như thế ấy! Một người đã khóc vì trót lừa một con chó!Một người nhịn ăn để tiền lại làm ma, bởi không muốn liên luỵ đến hàng xóm, láng giềng Con người đáng kính ấy bây giờ cũng theo gót Binh Tư để có ăn ư? Cuộc đời quả thật cứ mỗi ngày một thêm đáng buồn
Câu 1 Đoạn trích trên được trích từ văn bản nào? Tác giả là ai ?
Câu 2 Chỉ ra một thán từ có trong đoạn trích ? Cho biết thán từ ấy dùng để làm gì ?
Câu 3 Trong đoạn trích câu ” Một người như thế ấy! ” cho thấy suy nghĩ của ông giáo về lão hạc. hãy cho biết em hiểu ” một người như thế ấy ! ” là một người như thế nào
Câu 4 Từ sự cảm thông và sẻ chia những khó khăn của ông giáo với lão hạc , em hãy nêu suy nghĩ về ý nghĩa của sự đồng cảm và chia sẻ trong cuộc sống

1 bình luận về “Hỡi ơi Lão Hạc! Thì ra đến lúc cùng, lão cũng có thể làm liều như ai hếtMột người như thế ấy! Một người đã khóc vì trót lừa”

  1. câu 1
    -đoạn trích được trích từ văn bản lão hạc
    -tác giả: nam cao
    câu 2
    -thán từ: hỡi ơi
    -tác dụng: bộc lộ tình cảm , cảm xúc
    cau 3
    ý nói lão hạc từ trước đến giờ rất hiền lành, trong sạch, biết yêu thương con người và động vật, biết nghĩ cho những người xung quanh. tác giả muốn nói lên các phẩm chất tốt đẹp, cao quý của người nông dân nghèo thời xưa. dù khó khăn thế nào vẫn giữ được phẩm chất đáng quý ấy
    câu 4
    Đối với mỗi cuộc đời con người, sự sẻ chia trong cuộc sống là điều vô cùng cần thiết. Vậy sẻ chia là gì? Tại sao nó lại quan trọng đến vậy? Sẻ chia là một dạng tình cảm xuất phát từ trái tim, sự đồng cảm, và tình yêu thương, được thể hiện khi ta biết quan tâm, lo lắng và giúp đỡ những người xung quanh. Nói cách khác, sẻ chia chính là cho đi mà không mong muốn được nhận lại. Bạn biết đấy, cuộc sống là sự tổng hòa của các mối quan hệ xã hội. Biết sẻ chia chắc chắn sẽ giúp bạn phát triển các mối quan hệ xã hội, tạo nên sự gắn kết với những người xung quanh, từ đó không bao giờ cảm thấy cô đơn, lạnh lẽo. Đồng thời khi ai đó gặp khó khăn, giúp được họ – dù chỉ một chút thôi – chắc chắn bạn sẽ cảm thấy hạnh phúc và thanh thản hơn rất nhiều. Trong thực tế, không khó để ta bắt gặp và cảm phục những con người mang trong mình đức tính này. Những tình nguyện viên mang trên mình màu áo xanh tình nguyện, các mạnh thường quân không quản ngại khó khăn đến với vùng bão lũ hay đơn giản hơn là một cậu bé biết dành tiền ăn sáng tặng cho người hành khất…, đó đều là những bông hoa đẹp điểm tô cho vườn đời thêm rực rỡ. Tuy nhiên, vẫn có một số người sống ích kỉ, chỉ biết nhận lại chứ không biết cho đi. Họ chỉ biết đến lợi ích của bản thân mình mà không quan tâm đến người khác muốn gì, nghĩ gì, cần giúp đỡ gì. Đứng trước hiện tượng này, tất cả chúng ta cần học cách đồng cảm, sẻ chia với những người xung quanh từ những việc làm nhỏ nhất: gửi lời chào tới bố mẹ trước khi đi học, chúc người bạn cùng bàn một ngày tốt lành khi tới lớp… Như vậy, chắc chắn cuộc sống ý nghĩa hơn rất nhiều. Bởi đúng như một nhà văn Nga từng nói: “Nơi lạnh nhất không phải là Bắc Cực mà là nơi thiếu vắng tình thương của con người”.

    Trả lời

Viết một bình luận

Câu hỏi mới