Tình cảm và thái độ của lão Hạc đối với người con và cậu Vàng ?

Tình cảm và thái độ của lão Hạc đối với người con và cậu Vàng ?

2 bình luận về “Tình cảm và thái độ của lão Hạc đối với người con và cậu Vàng ?”

  1. Tình cảm của Lão Hạc đối cậu vàng :
    _ Trân trọng gọi con chó là cậu Vàng. 
    _ Làm bạn với cậu Vàng để khây khỏa. 
    _ Đối xử cậu Vàng như đối xử với con cháu: Cho ăn trong bát, gắp thức ăn cho, chửi yêu, cưng nựng,…
    Tình cảm của Lão Hạc đối với người con: 
    _ Lão Hạc là người cha rất yêu thương con.
    _ Đồng cảm với nỗi phẫn chí của đứa con tội nghiệp. 
    _ Chấp nhận để con đi cao su và rồi chết đi để bảo toàn được tương lai cho đứa con của mình. 
    Thái độ của lão Hạc đối với cậu vàng : 
    _ Thái độ của ông sau khi bán cậu Vàng cho thấy là 1 người sống tình nghĩa, thủy chung, giàu lòng nhân hậu, yêu thương. 
    Thái độ của Lão Hạc đối với người con:
    _ Vì lão quá yêu thương con nên luôn mang cảm giác ân hận không lo nổi để cưới vợ cho con.

    Trả lời
  2. -Tình cảm của lão Hạc đối với “cậu Vàng” của lão được tác giả thể hiện thật cảm động:
    + “Lão gọi nó là cậu Vàng như một bà hiếm hoi gọi đứa con cầu tự”.
    + “Thỉnh thoảng không có việc gì làm, lão lại bắt rận cho nó hay đem nó ra ao tắm”.
    + “Cho nó ăn cơm trong một cái bát như một nhà giàu (…)”.
    + “Lão cứ nhắm vài miếng lại gắp cho nó một miếng như người ta gắp thức ăn cho con trẻ”.
    + “Rồi lão chửi yêu nó, lão nói với nó như nói với đứa cháu bé về bố nó”.
    -Tình thế cùng đường khiến lão phải tính đến việc bán “cậu Vàng” thì trong lão diễn ra một sự dằn vặt đau khổ.
    + Lão kể lại cho ông giáo việc bán “cậu Vàng” với tâm trạng vô cùng đau đớn: “Lão cười như mếu và đôi mắt ầng ậng nước”. Đến nỗi ông giáo thương lão quá “muốn ôm chầm lấy lão mà òa lên khóc”.
    + Khi nhắc đến việc cậu Vàng bị lừa rồi bị bắt, lão Hạc không còn nén nỗi đau đớn cứ dội lên: “Mặt lão đột nhiên co rúm lại. Những vết nhăn xô lại với nhau, ép cho nước mắt chảy ra. Cái đầu lão nghẹo về một bên và cái miệng móm mém của lão mếu như con nít. Lão hu hu khóc”.
    Lão Hạc đau đớn đến không phải chỉ vì quá thương con chó, mà còn vì lão không thể tha thứ cho mình vì đã nỡ lừa ***** trung thành của lão. Ông lão “quá lương thiện ấy cảm thấy lương tâm đau nhói khi thấy trong đôi mắt ***** bất ngờ bị trói có cái nhìn trách móc…”. “Thì ra tôi già bằng này tuổi đầu rồi còn đánh lừa một con chó, nó không ngờ tôi nỡ tâm lừa nó”.
    Phải có trái tim vô cùng nhân hậu và trong sạch thì mới bị dày vò lương tâm đau đớn đến thế, mới cảm thấy có lỗi với một con cho như vậy.

    Trả lời

Viết một bình luận

Câu hỏi mới