viết 1 đoạn văn nói về 1 lần em lỡ làm vỡ bình hoa *không mạng*

viết 1 đoạn văn nói về 1 lần em lỡ làm vỡ bình hoa
*không mạng*

2 bình luận về “viết 1 đoạn văn nói về 1 lần em lỡ làm vỡ bình hoa *không mạng*”

  1. Nhà tôi có một chiếc bình hoa rất đẹp. Nó cao khoảng chừng ba mươi phân, màu đen như gỗ mun. Đây là một chiếc bình cổ loe được trang trí bởi hình chiếc lá xung quanh miệng rất sinh động. Đó là món quà mà bố đã phải sang tận Cần Thơ để mua về tặng mẹ nhân dịp kỷ niệm 20 năm ngày cưới của hai người. Hôm ấy, tôi đi học về sớm, cả nhà chưa có ai về. Tôi đang bực bội vì bài kiểm tra Toán hôm nay bị làm sai mất ba câu, lỗi là do tôi chủ quan, không kiểm tra lại bài. Về đến nhà, tôi quăng chiếc cặp lên ghế với vẻ bực tức, nhưng thật không ngờ, chiếc quai cặp vướng vào bình hoa đang để trên bàn khiến nó rơi xuống đất. Choang một cái. Bình hoa vỡ tan tành mà tôi thì không kịp trở tay. Nước lênh láng dưới sàn, còn những bông hoa hồng đỏ thẫm nằm la liệt trên mặt đất. Tôi quên béng mất nỗi bực tức vì bài kiểm tra mà thay vào đó là sự lo lắng và sợ hãi. Phải làm sao bây giờ? Mẹ tôi rất thích chiếc bình này. Nó còn là quà kỉ niệm của bố mẹ. Tôi sẽ phải nói thể nào đây? Bần thần suy nghĩ mất một lúc, tôi vẫn chưa nghĩ ra sẽ nói thế nào với bố mẹ thì bỗng con Mi – con mèo tam thể của nhà hàng xóm, đứng ngoài sân kêu lên “meo…meo…”. Đầu tôi lóe lên một cái. Tôi nhanh chóng thu dọn mảnh vỡ của cái bình, cẩn thận nhặt nhạnh từng mảnh thủy tinh vỡ cho vào chiếc túi bóng rồi vứt đi. Tôi vừa thu dọn xong thì mẹ về. Không cần mẹ hỏi, tôi đã kể lại câu chuyện và tất nhiên, lí do bình hoa bị vỡ là do con Mi ấy. Ánh mắt mẹ nhìn tôi buồn buồn nhưng không nói gì cả. Mẹ để chiếc túi lên ghế rồi hỏi tôi có bị mảnh vỡ đâm vào tay hay không. Tôi bỗng thấy hối hận quá. Nhưng tôi không dám nói sự thật với mẹ. Vì tôi sợ đôi mắt buồn buồn kia của mẹ sẽ là vì tôi chứ không phải vì con mèo kia. Đến tận bây giờ, đó vẫn còn là chuyện tôi hối hận nhất, vì tôi vẫn chưa dám nói với mẹ sự thật là chính tôi đã làm vỡ chiếc bình hoa mà mẹ thích nhất chứ không phải con mèo nhà hàng xóm.

    Trả lời
  2.              Bài làm : 
    Đang mải chơi thì em vô ý va vào tủ làm rơi chiếc bình hoa đang được đặt trên đó. Ngay một tiếng ” xoảng ” vang lên, em mới hốt hoảng quay đầu nhìn. Thấy từng mảnh vỡ bình rơi vãi trên nền nhà khiến em sợ hãi. Em cứ nghĩ rằng sẽ bị bố mắng vì bất cẩn nên em lập tức lúi húi dọn dẹp đống bừa bộn này. Vì non nắng sợ bố thấy nên em đã không chú ý mà làm đứt tay. Vì đau nên mắt em rưng rưng. Khi em chuẩn bị dọn tiếp thì bố đã về tới nhà. Bố hiện ra vẻ mặt bất ngờ và nhìn em với bãi tàn vụn kia. Lúc ấy bổng nước mắt em tuôn ra và cứ thế mà không ngừng rơi. Em kể lại những chuyện đã xảy ra và xin lỗi bố. Bất ngờ khi bố không hề giận thì mắng em câu nào. Bố sơ cứu vết thương cho em và rồi nói với em bằng những lời ngọt ngào rằng” không sao cả đâu con, ai mà chẳng bất cẩn cơ chứ, nên chú ý đến bản thân nhiều hơn đừng để làm bị thương nhé ” . Câu nói của bố khiến tôi xúc động vô cùng và tôi chạy đến ôm chặt lấy bố. Tôi hứa với bố rằng tôi sẽ không bất cẩn để làm rơi bình hoa của bố nữa. Và sau cùng tôi cùng bố dọn dẹp bình hoa vỡ đó. 
    #nhutmy

    Trả lời

Viết một bình luận

Câu hỏi mới