Viết 1 đoạn văn từ 5-7 câu về nhân vật Vũ nương

Viết 1 đoạn văn từ 5-7 câu về nhân vật Vũ nương

2 bình luận về “Viết 1 đoạn văn từ 5-7 câu về nhân vật Vũ nương”

  1. Nhân vật Vũ Nương trong Chuyện Người Con Gái Nam Xương là một người tư dung tốt đẹp, nết na thuỳ mị. Một người vợ thục biết chăm lo cho chồng, không cầu áo gấm ấn phong hầu chỉ cần chồng trở về bình yên khi chồng phải tòng quân, lại biết chồng hay ghen nên nàng luôn giữ ý tứ, nhịn chồng để vợ chồng không khỏi thất hoà bao giờ. Là một dâu thảo chồng đi xa nàng ở nhà chăm mẹ chồng già yếu bệnh tật hết lòng, không một lời than vãng oán trách. Khi bà mất nàng lại lo ma chay lễ tế như với thân sinh nàng. Là một người mẹ hiền, thương yêu và chăm lo cho con là bé Đản  hết mình, tỏng thời gian chồng đi vắng nàng đã đống vai vừa là cha, vừa là mẹ. Một người như thế tưởng chừng sẽ có đời sống an lạc, yên bình. Thế nhưng đời trớ treo vì lấy phải người chồng đa nghi, hay ghen lại ít học nên nàng đã có đời khổ sở, gieo mình xuống bến sông Hoàng Giang.
    @Hongphucnguyen

    Trả lời
  2. Nhân vật Vũ Nương là được thể hiện qua lời giới thiệu ngay từ đầu của Nguyễn Dữ. Vũ Nương là người con gái thùy mị nết na, tư dung tốt đẹp. Tên của nàng là Vũ Thị Thiết quê ở Nam Xương, thuộc phủ Lí Nhân, tỉnh Hà Nam ngày nay. Tuy xuất thân khó khăn nhưng Vũ Nương lại có nhan sắc và đức hạnh . Nàng là 1 cô gái danh giá nên Trương Sinh đã xin mẹ đem trăm lặng vàng cưới nàng về . Trong đạo vợ chồng, Vũ Nương là một người phụ nữ thông minh, đôn hậu, biết chồng có tính “đa nghi”, nàng đã “giữ gìn khuôn phép” không để xảy ra cảnh vợ chồng phải “thất hòa”, sống giữa thời loạn lạc Trương Sinh phải tòng quân đi chinh chiến ở biên ải xa xôi. Buổi tiễn chồng ra trận, Vũ Nương đã rót chén rượu đầy chúc chồng “được hai chữ bình yên”: nàng chẳng mong được đeo ấn phong hầu mặc áo gấm trở về quê cũ… Ước mong của nàng thật bình dị, vì nàng đã coi trọng hạnh phúc gia đình hơn mọi công danh phù phiếm ở đời. Những năm tháng xa cách, Vũ Nương thương nhớ chồng khôn xiết kể: “… mỗi khi thấy bướm lượn đầy vườn, mây che kín núi, thì nỗi buồn góc bể chân trời không thể nào ngăn được”. Tâm trạng nhớ thương đau buồn ấy của Vũ Nương cũng là tâm trạng chung của những người chinh phụ trong mọi thời loạn lạc xưa nay

    Trả lời

Viết một bình luận

Câu hỏi mới