Nghị luận xã hội về văn hóa cảm ơn, xin lỗi – Trường THPT Thành Phố Sóc Trăng

Đề bài: Nghị luận xã hội về văn hóa cảm ơn, xin lỗi

nghi luan xa hoi ve van hoa cam on xin loi

Nghị luận xã hội về văn hóa truyền thống cảm ơn, xin lỗi
Bạn đang xem : Nghị luận xã hội về văn hóa truyền thống cảm ơn, xin lỗi

I. Dàn ý Nghị luận xã hội về văn hóa cảm ơn, xin lỗi (Chuẩn)

1. Mở bài:

– Giới thiệu yếu tố cần nghị luận

2. Thân bài:

a. Giải thích:
– “Cảm ơn”: sự biết ơn, kính trọng, quý mến dành cho những người giúp đỡ ta, yêu mến ta.
– “Xin lỗi”: lời bày tỏ sự tiếc nuối, hối hận khi mắc sai lầm.

b. Ý nghĩa và biểu hiện:

– Ý nghĩa : là nguyên tắc đạo đức, là sự phản ánh giáo dục, trình độ tiếp xúc, văn hoá ứng xử, …

– Biểu hiện:
+ Cảm ơn: cha mẹ, thầy cô, những người đã giúp đỡ ta, những chiến sĩ, … bằng hành động: tặng hoa, tri ân,…
+ Xin lỗi: Những người ta mắc lỗi, … bằng cách có hành động sửa sai, …

c. Thực trạng:

– Văn hoá cảm ơn, xin lỗi chưa được phát huy tốt ở một bộ phận người:
+ Rất ít người cảm ơn khi được nhận đồ từ người bán hàng,…
+ Khi va quệt nhẹ, ít người xin lỗi, hỏi han người bị nạn, …
+ Trẻ em cũng ít nói lời cảm ơn, xin lỗi
+ Các bậc phụ huynh cũng ít khi thừa nhận sai lầm của mình.

d. Nguyên nhân:

– Do sự phát triển của công nghệ khiến con người ít giao tiếp trực tiếp với nhau.
– Các bậc cha mẹ mải mê kiếm tiền mà không có thời gian dành cho con cái.

– Dẫn chứng:
+ Trên facebook, một tài khoản đã đăng tải bài viết khi mừng tuổi cháu mà không được cảm ơn.
+ Trên Weibo, một tài khoản cũng đăng tải câu chuyện bị phá hỏng mỹ phẩm mà không nhận được lời xin lỗi.
+ Nhưng cũng có lời cảm ơn rất đáng được quý trọng: cậu bé cảm ơn khi được ô tô nhường khi qua đường.

e. Tác hại:

– Trẻ em không được giáo dục văn hoá cảm ơn, xin lỗi sẽ dễ trở thành những kẻ không có văn hoá.
– Bị bạn bè, mọi người xa lánh.

f. Biện pháp:

– Nên giáo dục trẻ em từ nhỏ về văn hoá cảm ơn, xin lỗi
– Bố mẹ phải làm gương cho con cái.

3. Kết bài:

– Khẳng định vai trò, ý nghĩa của văn hoá cảm ơn, xin lỗi .

II. Bài văn mẫu Nghị luận xã hội về văn hóa cảm ơn, xin lỗi (Chuẩn)

Mỗi khi được giúp sức, bạn sẽ làm gì để đáp lại ? Khi mắc lỗi sai, bạn sẽ hành vi gì để người khác biết được bạn đã nhận ra lỗi lầm của mình ? Những hành vi nào sẽ nói lên phẩm chất đạo đức, nói lên văn hoá ứng xử của bạn ? Đó là lời cảm ơn, lời xin lỗi. Nói lời cảm ơn, xin lỗi có vẻ như là điều thuận tiện, nhưng không phải ai cũng hoàn toàn có thể làm được điều đó. Văn hoá cảm ơn, xin lỗi là một nét văn hoá thiết yếu trong đời sống .
“ Cảm ơn ” là câu nói bộc lộ sự biết ơn, lòng kính trọng, quý mến của mình dành cho những người đã sẵn lòng trợ giúp ta những lúc ta khó khăn vất vả. Hoặc đơn thuần hơn, lời cảm ơn đó được nói lên để cảm tạ sự tử tế, sự chân thành mà người khác dành đến cho mình. Lời cảm ơn hoàn toàn có thể dành cho mọi người, cho tổng thể những ai mà ta quý mến thương mến. Còn lời “ xin lỗi ” là lời bày tỏ sự nuối tiếc, sự hối hận của bản thân ta, là sự thừa nhận sai lầm đáng tiếc của ta khi ta mắc sai lầm đáng tiếc. Một lời xin lỗi nhẹ nhàng hoàn toàn có thể xua tan đi cơn nóng giận, hoàn toàn có thể giúp con người hiểu về nhau hơn .
Cảm ơn và xin lời là một nét văn hoá vô cùng quan trọng của một con người. Bởi lẽ nó là thước đo, là nguyên tắc đạo đức, là sự phản ánh học vấn, giao dục, trình độ tiếp xúc, tư duy của mỗi con người. Tuy chỉ là một câu nói đơn thuần, thế nhưng, nó lại tiềm ẩn cả một sức mạnh to lớn. Lời cảm ơn khi ta được giúp sức, lời xin lỗi khi ta vô tình làm sai, tổng thể những điều đó sẽ giúp kết nối mọi người trong hội đồng, xã hội, giúp tất cả chúng ta đồng cảm nhau, đồng cảm với nhau trong đời sống .
Nói lời cảm ơn cha mẹ vì đã sinh ra ta trong cuộc sống, cảm ơn thầy cô vì đã dìu dắt ta, cho ta nguồn tri thức, cảm ơn những người đã giúp sức ta khi khó khăn vất vả, cảm ơn những thế hệ cha anh đã quyết tử xương máu để gìn giữ tổ quốc vẹn toàn, … Nói lời xin lỗi khi ta vô tình mắc lỗi sai khiến cho cha mẹ khó chịu, xin lỗi khi ta còn non dại chưa biết điều gì là đúng, điều gì là sai để tránh, để sửa …
Lời cảm ơn, xin lỗi tưởng chừng như dễ nói ra thế nhưng lúc bấy giờ con người lại ngày càng ít nói hơn những lời cảm ơn và xin lỗi. Đã khi nào bạn chú ý rằng có bao nhiêu người nói lời cảm ơn khi nhận đồ từ tay những người bán hàng hay chưa ? Hay đơn thuần là khi ta nhận lại tiền thừa từ dịch vụ ? Lời cảm ơn đơn thuần là thế, chẳng hề cao sang vậy nhưng có mấy ai làm được ? Bởi tất cả chúng ta luôn mặc định rằng, tất cả chúng ta mua hàng là tức là trả tiền cho người bán, vì vậy, tất cả chúng ta chẳng cần cảm ơn họ. Hay những vụ va quẹt nhẹ, những người trên xe chỉ xuống xe, xem xét xe hỏng hóc thế nào, va chạm ra sao mà ít khi chú ý quan tâm gửi lời xin lỗi tới nạn nhân. Họ chuẩn bị sẵn sàng lên xe và liên tục hành trình dài mà không cần chăm sóc tới người vừa bị va chạm. Đó là những hành vi gây “ mất điểm ” trong ứng xử và tiếp xúc, khiến cho tất cả chúng ta bị nhìn nhận là những người mất lịch sự và trang nhã hay nghiêm trọng hơn là không có văn hoá .
Về văn hoá cảm ơn và xin lỗi ở Nước Ta vẫn chưa thực sự phát huy được vai trò và ý nghĩa của nó ở một bộ phận người. Một số người Việt, đặc biệt quan trọng là giới trẻ không có một phản xạ tự nhiên là cảm ơn khi được nhận trợ giúp và xin lỗi khi mắc sai lầm đáng tiếc. Các bậc cha mẹ khi con cháu mắc sai lầm đáng tiếc thường có xu thế “ cho qua ” với những câu nói như : “ em nó còn nhỏ, đã biết gì đâu ? ” mà không giao dục cho chúng phải biết xin lỗi khi làm sai. Rồi khi được nhận quà từ người lớn, chúng cũng không biết phải cảm ơn và nhận bằng hai tay. Hay chính những bậc cha mẹ cũng ngần ngại thừa nhận sai lầm đáng tiếc của mình trước mặt con cháu. Chính những điều đó làm cho văn hoá cảm ơn, xin lỗi ngày càng “ thui chột ” trong xã hội lúc bấy giờ .
Nguyên nhân hầu hết của thực trạng này chính là sự tăng trưởng của quốc tế công nghệ tiên tiến. Smartphone được coi là một văn minh vượt bậc của con người, giúp con người thỏa mãn nhu cầu nhu yếu vui chơi, tiếp xúc ở khoảng cách xa thế nhưng đằng sau đó, nó lại gây nên hệ luỵ rất to lớn. Đó là thay vì gặp gỡ và tiếp xúc với nhau, con người lại chọn ở nhà gửi tin nhắn, gọi điện, video call. Trên đường, trong quán café, trong những cuộc trò chuyện, ai ai cũng chỉ chăm chăm “ cắm mặt ” vào chiếc điện thoại cảm ứng mà quên đi rằng tất cả chúng ta phải tiếp xúc với nhau, phải chuyện trò thì mới hoàn toàn có thể đồng cảm nhau. Hơn thế, xã hội đổi khác, đồng xu tiền được coi trọng, những bậc cha mẹ cũng dành nhiều thời hạn kiếm tiền lo cho con cháu nhưng lại quên dạy con mình những kỹ năng và kiến thức sống thiết yếu. Mới đây, trên mạng xã hội Facebook Open không ít những trường hợp khiến ta phải suy ngẫm trong dịp năm mới vừa mới qua. Cụ thể, một thông tin tài khoản đã đăng lên câu truyện khi mừng tuổi đứa cháu trong dịp năm mới. Đứa cháu đó không chỉ không cảm ơn khi được nhận tiền mừng tuổi mà còn ngay lập tức mở bao lì xì và chê tiền mừng tuổi ít. Đây có lẽ rằng là vật chứng trực tiếp cho việc giáo dục văn hoá cảm ơn và xin lỗi cần được cải tổ. Hay trên thông tin tài khoản Weibo – một mạng xã hội của Trung Quốc có đăng một bài viết nói về câu truyện của một bạn trẻ khi em họ đến chơi nhà. Đứa trẻ đã nghịch ngợm trong phòng của cô khi chưa được được cho phép và đã phá hỏng hơn 103 triệu đồng tiền mỹ phẩm của cô. Nhưng đổi lại, cô chỉ được nhận lời xin lỗi từ mẹ của đứa bé mà không phải từ đứa bé đó với lời biện minh rằng “ em nó còn nhỏ, chưa biết gì ” .
Thế nhưng, cạnh bên đó, cũng có những lời cảm ơn khiến cho người khác phải nể phục, phải ưng ý, yêu quý. Đó là hành vi cúi đầu cảm ơn của một bé học viên lớp 4 tại Cần Thơ khi được xe hơi nhường khi qua đường. Hành động đó đã được cả xã hội biểu dương, tôn quý .
Lời cảm ơn, xin lỗi đúng lúc đúng chỗ sẽ khiến đời sống của tất cả chúng ta thêm phần tự do, nhẹ nhàng. Chỉ bằng hai từ đơn thuần đó hoàn toàn có thể hoá giải những cuộc cự cãi, tăng thêm tình yêu thương, chăm sóc lẫn nhau. Ngược lại, khi tất cả chúng ta “ tiết kiệm chi phí ” hai từ đó thì sẽ để lại những hậu quả khó lường. Những đứa trẻ không được dạy bảo cảm ơn, xin lỗi sẽ không biết quý trọng những thứ chúng đang có, không biết xin lỗi khi làm sai, không biết thay thế sửa chữa những lỗi lầm của mình, … từ từ sẽ biến thành những kẻ vô ơn, thiếu giáo dục. Không chỉ vậy, nó còn khiến cho tất cả chúng ta bị xa lánh, không được trợ giúp khi khó khăn vất vả, …
Vậy nên, ngay từ nhỏ, việc giáo dục con cháu về văn hoá cảm ơn, xin lỗi là điều vô cùng quan trọng. Chúng ta cần là tấm gương cho trẻ nhỏ, biết cảm ơn khi thiết yếu và biết xin lỗi khi mắc sai lầm đáng tiếc. Có như vậy, tất cả chúng ta mới chỉ dạy được cho con cháu một nét văn hoá thiết yếu trong đời sống, đồng thời khiến chúng hiểu được tầm quan trọng của việc cảm ơn, xin lỗi. Đó là hành trang thiết yếu để chúng lớn lên trong xã hội .
“ Lời nói chẳng mất tiền mua ” vậy nên khi nói hãy “ lựa lời ” để ai cũng cảm thấy tự do, vui tươi, hài lòng. Văn hoá cảm ơn, xin lỗi sẽ khiến đời sống của tất cả chúng ta thêm an lành, niềm hạnh phúc, vậy tại sao không thực thi nó và truyền nó lại cho thế hệ sau, để mỗi tất cả chúng ta luôn được sống trong niềm vui, sự niềm hạnh phúc ?
— — — — — — HẾT — — — — — —

Không chỉ văn hoá cảm ơn, xin lỗi là nét đẹp văn hoá cần được cải thiện và giữ gìn. Văn hoá đọc, văn hóa trang phục,… cũng là những nét văn hoá cần có những cải tiến mới. Vậy hãy cùng tham khảo thêm các bài viết khác như: Nghị luận về văn hóa đọc trong xã hội hiện nay, Nghị luận về vấn đề giữ gìn, bảo vệ di sản văn hóa, Nghị luận về trang phục và văn hóa, Nghị luận về văn hóa ứng xử của giới trẻ hiện nay để hiểu rõ hơn những vấn đề này nhé!

Đăng bởi : trung học phổ thông Sóc Trăng
Chuyên mục : Giáo Dục

Source: https://tbdn.com.vn
Category: Văn học

Viết một bình luận