Tả một con suối mà em biết lớp 5

TOP 5 bài văn tả một con suối mà em biết SIÊU HAY, giúp các em học sinh lớp 5 có thêm nhiều thông tin bổ ích, dễ dàng hình dung để miêu tả con suối thật sinh động, để lại ấn tượng sâu đậm trong lòng mọi người.

Bài mẫu số 1: Tả một con suối mà em biết ngắn gọn

Phía sau làng em là một ngọn núi lớn. Từ trên đỉnh núi có một dòng suối chảy xuống làng. Mọi người gọi con suối ấy là suối nước Moọc.

Cũng như bao dòng suối khác, con suối nước Moọc chảy từ trong vách núi, nơi tích lũy nước của bao trận mưa và cả từ trong mạch nước ngầm. Nước suối lúc nào cũng trong lành và mát ngọt. Đường suối chảy xuống bản lắt léo, dích dắc chứ không thẳng đuột, bình lặng như sông. Lòng suối là rất nhiều những tảng đá to nhỏ khác nhau, khiến dòng suối uốn lượn gập ghềnh và có những âm thanh róc rách vui tai. Thỉnh thoảng suối sẽ có những khoảng dừng khá lớn và rộng, nơi đó sẽ là chỗ mà mọi người thường dùng để giặt giũ, rửa đồ hay ngồi hóng mát. Hai bên bờ của dòng suối là thảm cỏ xanh tốt vì được nước suối tắm táp. Phần suối chảy trong rừng thì có rất nhiều cây cao lớn che lấp. Đến lúc chảy về cuối làng thì mới lộ ra dưới ánh mặt trời. Ở khúc này, người ta mở khu du lịch sinh thái và được rất nhiều người ưa thích, đến tham quan và nghỉ dưỡng.

Em yêu và tự hào lắm suối nước Moọc quê mình.

Bài mẫu số 2: Tả con suối mà em biết

Nắng vàng ruộm cả một vùng trời, đong đưa trên các khe đá, bóng cây cổ thụ nghiêng mình bên dòng suối, em xách giỏ đi bắt cá cùng bố, ngồi tựa lưng vào bố trên các phiến đá để cảm nhận nhịp thở của suối mẹ yêu thương. Có những buổi chiều bình yên như thế bên dòng suối quê hương em, dòng suối đã gắn liền với cuộc sống của bao người trong bản làng.

Con suối đã gắn bó từ rất lâu đời với bản làng. Mẹ hay bảo khi em sinh ra thì suối đã già rồi, mẹ không biết được tuổi của con suối là bao nhiêu. Nhìn từ xa con suối như dải lụa trắng mềm mại với màu nước bạc lấp lánh. Khi đến gần ta càng thấy mặt nước trong xanh hơn, gợn những đợt sóng liên hồi xô đẩy vào từng phiến đá to nhỏ đang bị phủ những lớp rêu dày xung quanh. Hai bên bờ suối là cỏ cây với đủ loại, mướt xanh, rủ bóng xuống mặt nước. Em thích nhất là khi đứng từ xa nghe tiếng suối róc rách chảy – âm thanh trong trẻo tựa như khúc đàn du dương mà đại ngàn đang hoà tấu, có lúc còn pha chút tinh nghịch như tiếng cười của trẻ thơ. Khi mùa xuân đến, ngọn gió nồm mang theo bụi mưa lất phất tạo cho con suối vẻ thơ mộng huyền ảo, mơ màng bên cỏ non mọc tràn hai bên bờ. Những chú chim thi nhau ca hát bên tiếng đàn suối róc rách: chào mào, chim cu, hoạ mi chao liệng làm đông vui cả núi rừng. Vào mùa hạ lòng suối trong xanh thấy rõ từng viên sỏi nhỏ, những đám mây lơ lửng trôi như cục kẹo bông trôi bồng bềnh in bóng xuống mặt nước. Dòng suối lộng lẫy trong sắc màu vàng cam của hoa vàng anh dọc hai bờ, trẻ con chúng em thi nhau ra hái. Mùa thu suối trầm mặc hơn với hoa súng tím, đông đến tuy lạnh lẽo nhưng suối vẫn toát lên vẻ ấm áp, gần gũi với bản làng. Con suối là người bạn thân thiết của mọi người, cung cấp nước sinh hoạt, tưới tiêu. Trẻ con, người lớn thường ra đây xúc tôm, bắt cá, vui chơi vào những đêm sáng trăng.

Con suối như dòng sữa tắm mát tuổi thơ chúng em, nuôi dưỡng bao thế hệ lớn lên cùng bao kỷ niệm dịu êm ngọt ngào với quê hương bản làng. Em rất yêu dòng suối quê em.

Bài mẫu số 3: Tả con suối mà em biết

Ôm ấp, bao bọc lấy ngôi làng nhỏ ở quê em không phải là một dòng sông hiền hoà, chảy trôi lững lờ mà là một con suối nhỏ chảy róc rách, róc rách êm đềm và thật thơ mộng. Con suối nhỏ nhưng thật đẹp, nó là người bạn thân thiết, gần gũi với cuộc sống hằng ngày của bà con nơi xóm nhỏ quê em.

Ngoại em kể, con suối này đã có từ lâu rồi. Từ khi xóm này được lập nên thì con suối đã xuất hiện ở đó tự bao giờ. Ngoại em cũng không rõ về nguồn gốc của con suối nhỏ này, cũng không biết đó là con suối tự nhiên, hay là con suối do người tự đào ra. Chỉ biết rằng nó gắn bó với người dân nơi đây từ lâu lắm rồi. Con suối bao bọc trọn ngôi làng mà ngoại em sống ở đó. Con suối nhỏ thôi, không lớn như những dòng sông ở những nơi khác. Vốn là suối nên dòng chảy của nó không xiết, chỉ êm đềm, hững hở chảy trôi nhẹ nhàng mà thôi.

Dòng chảy của suối trong suốt bốn mùa chỉ nhẹ nhàng thôi. Nó hiền hoà và mộc mạc, chất phác như chính những con người quê em. Quanh năm, nguồn nước dưới suối trong mát một màu xanh ngọc bích. Xuân, hạ, thu, đông, nước ở đây không bao giờ đục ngầu cả, lúc nào cũng giữ cho mình tấm áo tinh khôi của buổi sơ khai, thuở ban đầu khi nó mới xuất hiện ở quê em. Sớm, những tia nắng ban mai chiếu xuống, mặt nước như được rát một lớp bạc, lấp lánh trông thật đẹp. Chiều, khi hoàng hôn buông xuống, con suối lại sở hữu cho mình một lớp nhung mịn màng của bóng chiều tà. Mặt nước ửng đỏ như ly rượu nho ngọt lịm. Dòng nước của con suối thì mát và trong lắm. Nhúng tay xuống dòng suối thì quả là dễ chịu, dường như mọi mệt mỏi đều tan biến đi hết, chỉ còn lại cảm giác thoải mái, sảng khoái tới lạ thường. Ở con suối này cũng có cá, nhưng cũng ít thôi. Những chú cá sặc sỡ sắc màu tung tăng bơi lội thoả thích trong dòng nước mát lành. Có những chú cá tinh nghịch còn ngoi lên mặt nước, đớp đớp làm cho mặt suối xao động, rung rinh trông rất tuyệt. Con suối gắn bó với người dân quê em và người dân quê em cũng rất quý và coi trọng con suối nhỏ này. Con suối là nguồn nước sạch cho nơi đây, tô thêm vẻ đẹp trong trẻo, mát lành cho nơi đây. Một con suối thật dễ thương làm sao!

Con suối là người bạn thân thiết, tri kỷ với người dân nơi quê em. Nó đẹp, vẻ đẹp của sự tinh khôi và thanh khiết, mát mẻ. Từ lâu, con suối đã trở thành một thành viên không thể thiếu ở xóm nhỏ quê em.

Bài mẫu số 4: Tả con suối mà em biết

“Róc rách! Róc rách” đó là tiếng của con suối ở nơi quê hương em, khi đêm đến, mọi vật trở nên tĩnh lặng và yên ắng khi đó mới nghe rõ nhất từng hơi thở, tiếng thì thầm của con suối.

Con suối quê em chảy từ trên núi xuống, chảy giữa những tảng đá gập ghềnh, con suối chỉ rộng khoảng 20 mét tính từ bờ bên này sang bờ bên kia, suối rất nông, có thể đi bộ qua dòng suối, chỗ sâu nhất tùy nơi nước cũng chỉ cao đến ngang người. Đúng là “nước chảy đá mòn”, những tảng đá nơi dòng suối chảy qua được mài mòn nhẵn nhụi, sạch sẽ và phơi mình ra trắng xóa, nước suối chảy va vào những thành đá đó cũng vang lên những tiếng róc rách, tí tách nghe thật vui tai. Chảy giữa rừng già với những hàng cây cổ thụ cao lớn, dòng suối trong ngần, xanh vắt và mát rượi, ai cũng muốn lội xuống, thậm chí muốn đắm mình vào làn nước trong mát ấy. Nước suối quá trong, hiếm thấy con cá nào, nhưng đôi khi bắt gặp vài chú cua, ốc ẩn nấp sau những tảng đá, những chiếc lá rơi rụng trên mặt nước được dòng suối đưa đi du ngoạn, chúng như những con thuyền bé nhỏ đang thả mình mặc cho dòng nước đưa đẩy. Mùa hè, con suối nơi đây rất nhộn nhịp, mọi người đến đây để tắm mát, thư giãn, trốn cái nóng oi bức khó chịu ở nhà, tắm ở đây vừa mát mẻ lại được nghe tiếng nước chảy, tiếng chim hót, tiếng gió trong những hàng cây.

Em rất yêu con suối nơi quê hương em, tuổi thơ của em đã lớn lên từ chính con suối ấy và nó sẽ luôn là những kí ức đẹp đi theo em dù em có đi đến bất cứ đâu.

Bài mẫu số 5: Tả con suối mà em biết

Con suối nhỏ ẩn sau những góc rừng thịt, là linh hồn bí ẩn của vùng quê huyền bí mà em gọi là nhà. Khi mặt trời nắng rợp, ánh nước bạc mịn của suối lấp lánh như những viên ngọc trai, làm bừng sáng khung cảnh yên bình và dễ thương.

Suối quê em chảy êm đềm, như lành lạc tiếng ru của thiên nhiên. Nước trong veo từng giọt như câu chuyện cổ tích, kể về cuộc sống bình yên, những chiều hồng trải dài và những bước chân nhỏ in dấu trên đá bên bờ. Mùi hương của lá cây và hoa cỏ đậm đà, làm tăng thêm vẻ thơ mộng của con suối nhỏ.

Đôi bờ suối mềm mại, che phủ bởi tấm thảm cỏ xanh mướt, nơi mà những bông hoa dại mở cánh để chào đón ánh nắng. Cỏ lau nhẹ nhàng lay động theo nhịp gió, tạo nên những hình ảnh mộng mơ như trong tranh.

Các đá lớn nhỏ bên dòng suối trở thành bàn chân của thời gian, mỗi vết nứt là một câu chuyện lâu dài. Những con sỏi nhỏ lấp lánh dưới đáy nước, như những viên ngọc màu sắc, làm cho con suối trở nên huyền bí và cuốn hút.

Cuộc sống nổi loạn của các loài cá nhỏ, những chú giun đất nhỏ bé bò dọc theo bờ suối làm cho nó trở thành hệ sinh thái vô cùng đa dạng. Cảm giác nhẹ nhàng khi những vệt sóng nước đưa lá cây nhỏ trôi đi, tạo nên một bức tranh tĩnh lặng mà lòng người khó có thể quên.

Về đêm, con suối trở thành một bức tranh thần tiên. Ánh đèn trăng mờ dần xuống, làm nổi bật hình ảnh những bông sen trắng nhẹ nhàng nở giữa dòng nước. Tiếng ru hòa mình vào bản tình ca của đêm, làm cho con suối trở thành nguồn cảm hứng cho những giấc mơ đẹp.

Con suối quê em không chỉ là nguồn nước lợi ích cho đồng ruộng, mà còn là linh hồn, là biểu tượng của sự sống và hòa quyện với thiên nhiên. Bên cạnh con đường quanh co của nó, những góc tĩnh lặng là nơi dành cho những giây phút tận hưởng hạnh phúc bình yên, nơi mà em luôn trở về sau những chuyến phiêu lưu, để ngắm nhìn và trầm mình vào vẻ đẹp tinh khôi của con suối quê mình.

Viết một bình luận

Câu hỏi mới