Phân tích đoạn 1 Phú sông Bạch Đằng

Dàn Ý Phân Tích Đoạn 1 Bài Bạch Đằng Giang Phú

1. Mở bài

– Giới thiệu khái quát về tác giả Trương Hán Siêu

– Giới thiệu tác phẩm và dẫn dắt vào khổ 1 bài “ Bạch Đằng giang phú ” : Bài phú tiêu biểu vượt trội xuất sắc nhất trong thể phú của văn học Nước Ta thời kì trung đại, qua bài phú nói chung và đoạn 1 nói riêng, tác giả Trương Hán Siêu không chỉ ca tụng truyền thống cuội nguồn anh hùng kiên cường quật cường của dân tộc bản địa mà còn bộc lộ niềm tự hào về cảnh đẹp quê nhà quốc gia .

2. Thân bài

– Giới thiệu nhân vật “ khách ” : + Là phân thân của tác giả + Là kẻ có tráng chí bốn phương … ( Còn tiếp )

Bài Văn Mẫu Phân Tích Đoạn 1 Bài Bạch Đằng Giang Phú

“ Bạch Đằng giang phú ” – một bài phú tiêu biểu vượt trội xuất sắc nhất trong thể phú của văn học Nước Ta thời kì trung đại, qua bài phú, tác giả Trương Hán Siêu không chỉ ca tụng truyền thống cuội nguồn anh hùng kiên cường quật cường của dân tộc bản địa mà còn bộc lộ niềm tự hào về cảnh đẹp quê nhà quốc gia. Tiêu biểu trong đoạn mở màn của bài phú, tác giả đã ca tụng vẻ đẹp của con sông Bạch Đằng lịch sử dân tộc, một địa điểm mang ý nghĩa lịch sử dân tộc to lớn so với dân tộc bản địa .
Vẻ đẹp cảnh sắc vạn vật thiên nhiên sông nước Bạch Đằng được tác giả tái hiện qua cái nhìn và cảm nhận của nhân vật “ khách ”, tuy nhiên hoàn toàn có thể hiểu kẻ “ khách ” chính là tác giả, ngay từ những câu tiên phong tác giả đã ra mắt về kẻ khách là người thích du ngoạn, tự do và phóng khoáng :

“Khách có kẻ…
Lướt bể chơi trăng mải miết”

Nhân vật “ khách ” đã liệt kê ra những địa điểm qua hiểu biết và qua thực tiễn du ngoạn, sớm chiều rong ruổi thưởng ngoạn, trong đó hàng loạt những địa điểm nổi tiếng của Trung Quốc được nhắc đến như : sông Nguyên, sông Tương, Vũ Huyệt, Cửu Giang, Ngũ Hồ, Tam Ngô, Bách Việt, Đầm Vân Mộng .
“ Sớm gõ thuyền chừ Nguyên, Tương … Đầm Vân Mộng chứa vài trăm trong dạ cũng nhiều. ”
Kẻ khách tự khẳng định chắc chắn rằng “ Nơi có người đi, đâu mà chẳng biết ”, như để nói lên vốn hiểu biết sâu rộng và đa dạng và phong phú của mình, hơn thế còn nhắc tới “ tráng chí bốn phương vẫn còn tha thiết ” như bày tỏ tham vọng lớn lao và sự khoáng đạt trong tâm hồn của mình. Ngoài những địa điểm trên đất Trung Quốc, nhân vật khách đã nhắc đến những địa điểm trên đất Việt như : cửa Đại Than, bến Đông Triều, sông Bạch Đằng, hoàn toàn có thể thấy kẻ khách là một người có lòng yêu vạn vật thiên nhiên say đắm, vốn hiểu biết phong phú và đa dạng lại thêm niềm mê hồn chiêm ngưỡng và thưởng thức vẻ đẹp vạn vật thiên nhiên. Bằng lòng yêu vạn vật thiên nhiên, nhân vật khách đã khắc họa cảnh sắc vạn vật thiên nhiên sông Bạch Đằng một cách tinh xảo, chân thực và sôi động, mang nhiều vẻ đẹp khác nhau :
“ Đến sông Bạch Đằng thuyền bơi một chiều … Sông chìm giáo gãy, gò đầy xương khô ”
Sông Bạch Đằng hiện lên với vẻ đẹp hùng vĩ, hiểm trở “ sóng kình muôn dặm ” nhưng lại không kém phần mĩ lệ, trữ tình “ Thướt tha đuôi trĩ một màu ”, trên những đợt sóng kinh hoàng ấy là những đoàn thuyền nối đuôi nhau như đuôi chim trĩ lặng lẽ trôi trên sông vượt qua những đợt sóng kình. Đất trời và sông nước mang một vẻ đẹp tự nhiên hòa hợp “ nước trời : một sắc ” khung trời mặt nước cùng một màu xanh trong, “ cảnh sắc : ba thu ” nghĩa là cảnh sắc vào độ chín nhất trong khoảng chừng thời hạn tháng thứ ba của mùa thu. Cảnh sắc đất trời gợi nên một khoảng trống thơ mộng, nhưng cũng có nét đượm buồn bởi hình ảnh bờ lau, bến lách, những từ láy “ san sát ”, “ vắng ngắt ” đã cực tả sự hoang vắng, vắng ngắt và cô quạnh của con sông, những bờ lau trắng tiếp nối đuôi nhau nhau trên bờ sông, những bến lách vắng vẻ gợi ra cảnh thê lương, tang tóc. Mà chính nơi đây là chiến địa sinh tử, đã biết bao con người ngã xuống, máu nhuốm đỏ cả dòng sông, dưới sông còn nhiều giáo gươm, trên gò còn nhiều xương khô. Những chứng tích đó là vật chứng cho lịch sử vẻ vang hào hùng của dân tộc bản địa nhưng cũng khiến cho lòng người không tránh khỏi niềm tiếc thương cho những mất mát, quyết tử .

“Buồn vì cảnh thảm, đứng lặng giờ lâu…
Tiếc thay dấu vết luống còn lưu”

Trước là sự tự hào vì chiến tích nơi đây thì giờ là nỗi buồn thảm thương lặng người vì sự chết chóc do cuộc chiến tranh gây ra, buồn vì giá trị lịch sử dân tộc cũng theo thời hạn mà bị mai một đi, những động từ “ buồn, thương, tiếc ” góp thêm phần khắc họa rõ tâm trạng ảm đạm, ngậm ngùi khôn nguôi của nhân vật khách trước cảnh sông Bạch Đằng .
Như vậy qua đoạn khởi đầu của bài “ Bạch Đằng giang phú ”, tác giả Trương Hán Siêu đã đưa người đọc trải qua nhiều cung bậc xúc cảm khác nhau, từ niềm tự hào về chiến tích lịch sử vẻ vang vẻ vang của dân tộc bản địa đến niềm buồn thương tiếc nuối vì những giá trị lịch sử dân tộc đã dần phai mờ, mai một. Người đọc cũng qua đó ý thức về yếu tố bảo vệ và gìn giữ những giá trị lịch sử dân tộc, khắc ghi công ơn xương máu của thế hệ cha anh đã ngã xuống bồi đắp nên nền độc lập độc lập của quốc gia Nước Ta như ngày thời điểm ngày hôm nay .

Source: https://tbdn.com.vn
Category: Văn học

Viết một bình luận