Cậu bé Tích Chu (Truyện cổ tích Việt Nam) – Mẹ kể bé nghe

Cậu bé Tích Chu (Truyện cổ tích Việt Nam)

Câu chuyện Cậu bé Tích Chu

Cậu bé Tích Chu là câu chuyện kể về sự hối hận và lòng hiếu thảo của một cậu bé chỉ biết ham chơi, qua đó nhắn nhủ các bạn nhỏ hãy luôn biết quan tâm, chăm sóc những người thân yêu trong gia đình.

1. Cậu bé ham chơi

Ngày xửa rất lâu rồi, có một cậu bé tên là Tích Chu. Bố mẹ Tích Chu mất sớm do đó cậu ở với bà của mình .

Hàng ngày bà phải làm việc vất vả để kiếm tiền nuôi Tích Chu. Nhà có thức gì ngon cũng để dành cho cậu cả. Ban đêm, khi Tích Chu ngủ thì bà thức quạt. Thấy bà thương cậu bé Tích Chu, có người bảo:

– Bà ơi ! Lòng bà thương Tích Chu còn cao hơn cả trời, rộng hơn cả biển. Lớn lên, Tích Chu sẽ không khi nào quên ơn bà đâu !
Thế nhưng khi lớn lên, cậu bé Tích Chu lại chẳng biết thương bà. Bà tuổi đã cao, mắt đã mờ, mà hàng ngày vẫn phải thao tác khó khăn vất vả, còn Tích Chu suốt ngày chỉ biết rong chơi, a dua theo lũ bạn xấu trong làng .
Vì luôn phải thao tác cực nhọc, lại nhà hàng siêu thị kham khổ nên bà bị ốm. Bà lên cơn sốt mà chẳng có ai trông nom. Cậu bé Tích Chu còn mải rong chơi cùng lũ bạn, chẳng nghĩ gì đến bà đang ốm nằm ở nhà .
Một buổi trưa, trời oi bức, cơn sốt lên cao, bà khát nước quá, liền gắng gượng gọi với ra ngoài :
– Tích Chu ơi, cháu có đấy không, lấy cho bà ngụm nước. Bà thấy khát và mệt quá !
Bà gọi một lần, hai lần … rồi ba lần, nhưng vẫn không thấy tiếng của cậu bé Tích Chu đâu cả .
Mãi đến chiều, Tích Chu đang chơi đùa với lũ bạn, tự nhiên thấy bụng đói quá, bèn chạy về nhà, định vào trong nhà bếp tìm xem còn gì ăn được không .
Cậu bé Tích Chu cất tiếng gọi bà. Cậu tìm trong nhà, ngoài sân, thậm chí còn tìm khắp cả ngoài vườn cũng không thấy bà đâu .
Bụng đang đói cồn cào, chợt có lời nói quen thuộc của bà vang lên từ ngọn cây góc sân :
– Tích Chu về rồi đấy à ! Cháu đói lắm phải không !
Cậu bé Tích Chu rất là quá bất ngờ khi nhìn thấy một con chim đang trò chuyện với mình. Con chim kêu lên mấy tiếng, rồi nói tiếp :
– Cúc cu cu … Cúc cu cu … Là bà đây Tích Chu. Bà nằm ở nhà khát nước quá, không hề chịu nổi, nên đành phải hóa thành chim, bay đi để kiếm nước uống .
Tích Chu nghe thấy chim nói thế, cậu chuyển từ kinh ngạc sang hoảng sợ, kêu lên :
– Bà ơi Bà ơi ! Bà trở lại như cũ đi. Cháu sẽ mang nước ra ngay cho bà đây !

– Cúc cu cu… Cúc cu cu… Đã quá muộn để bà có thể trời lại rồi cháu yêu ạ. Từ nay, cháu phải tự lo cho mình nhé! Bà cũng phải bay đi tìm thức ăn đây! Bà yêu Tích Chu của bà lắm!

– Bà ơi, bà đi đâu ? Bà đừng đi. Xin bà hãy ở lại đây với cháu !
Nhưng chim đã vỗ cánh bay đi. Cậu bé Tích Chu cứ hớt hải chạy theo. Chim bay đi đâu, cậu chạy tới đó, miệng liên tục gọi với theo, giọng cậu lạc đi trong dòng nước mắt :
– Bà ơi ! Xin bà ! Xin bà hãy ở lại với cháu ! Cháu sẽ đi lấy nước cho bà !
Cuối cùng, chim đỗ lại ở một dòng suối mát để uống nước .
Tích Chu hổn hển chạy đến, gọi :
– Bà ơi ! Bà trở về với cháu đi ! Cháu sẽ đi lấy nước cho bà ! Cháu hứa sẽ không làm bà buồn nữa !
– Cúc cu cu … Cúc cu cu … Quá muộn rồi Tích Chu ơi ! Bà không hề quay trở lại được nữa !
Cậu bé Tích chuCậu bé Tích chu

2. Sự hối hận và lòng hiếu thảo của cậu bé Tích Chu

Nghe chim nói thế, cậu bé Tích Chu òa khóc nức nở. Cậu hối hận vì đã không chăm nom bà khi bà đau ốm, không giúp sức bà những việc làm hàng ngày, không nghe lời bà dạy bảo mà chỉ biết chạy theo lũ bạn xấu, … Tích Chu càng thương bà càng tự trách bản thân. Tất cả đã trở lên quá muộn. Cậu bé hối hận vô cùng .
Đúng lúc ấy, có một bà tiên hiện lên, nhẹ nhàng nói với cậu bé :
– Nếu cháu muốn bà trở lại thành người như trước đây, thì cháu phải đi lấy nước ở dòng suối Tiên về cho bà uống. Nhưng đường đi đến dòng suối Tiên xa xôi và hiểm trở lắm, cháu có đi được không ?
Tích Chu ngừng khóc, vấn đáp bà tiên :
– Xa đến mấy cháu cũng đi, nguy hại mấy cháu cũng không sợ. Chỉ cần bà trở lại thành người như trước, vì gì cháu cũng làm ạ .
Bà tiên chỉ đường cho Tích Chu. Cậu bé cảm ơn bà, rồi không phút chần chừ, nhiệt huyết đi ngay .

Trải qua biết bao khó khăn vất vả, khi thì phải leo núi vượt thác hiểm trở, lúc lại phải băng qua khu rừng rậm rạp tối om, dọc đường gặp vô vàn thú dữ cũng như nguy hiểm bủa vây nhưng Tích Chu vẫn không hề nản chí. Đôi chân cậu bé rướm máu, sưng vù, áo quần bị gai rừng xé toạc đâm vào da đầy đau đớn. Cuối cùng, Tích Chu cũng đến được dòng suối Tiên và mang nước về cho bà uống.

Được uống nước suối Tiên, bà của Tích Chu liền trở lại thành người .
Từ đấy, cậu bé Tích Chu hết lòng yêu thương chăm nom bà, không còn chạy đi lêu lổng với đám bạn xấu trong xóm nữa .

Source: https://tbdn.com.vn
Category: Văn học

Viết một bình luận